- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 1: Xuyên Không Đến Thú Thế
Tiếng còi xe chói tai xé toạc màn đêm mưa lạnh.
Lâm Tiểu Nhu chỉ kịp ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại thì ánh đèn pha trắng lóa đã lao thẳng về phía cô.
“Rầm!”
Cơn đau dữ dội truyền khắp cơ thể, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối vô tận.
…
Khi mở mắt lần nữa, thứ đầu tiên cô cảm nhận được là mùi cỏ non pha lẫn hương đất ẩm sau mưa.
“Ưm…”
Tiểu Nhu nhíu mày, đầu đau như búa bổ. Cô chống tay ngồi dậy, nhưng ngay lập tức sững người.
Trước mắt cô là một khu rừng nguyên thủy rộng lớn chưa từng thấy. Những thân cây cao hàng chục mét vươn thẳng lên trời, dây leo quấn quanh như những con rắn khổng lồ. Xa xa còn vang lên tiếng thú gầm trầm thấp khiến người ta nổi da gà.
“Đây là đâu?”
Cô nhớ rõ mình vừa bị xe tông.
Không lẽ… cô chưa chết?
Tiểu Nhu cúi xuống nhìn bản thân.
Bộ váy ngủ màu trắng đã rách vài chỗ, đôi dép bông cũng biến mất. Trên cổ tay còn nguyên chiếc vòng bạc mẹ cô để lại.
“Không đúng… đây tuyệt đối không phải bệnh viện.”
Một cơn gió lạnh thổi qua khiến cô rùng mình.
Đúng lúc đó—
“Grao!”
Tiếng gầm đáng sợ vang lên từ bụi cây phía sau.
Tiểu Nhu quay đầu, đồng tử co rút mạnh.
Một con sói đen khổng lồ đang chậm rãi bước ra khỏi bóng tối.
Nó lớn hơn sói bình thường gấp ba lần, đôi mắt vàng sắc lạnh khóa chặt lấy cô như nhìn con mồi. Hàm răng trắng nhọn lộ ra dưới ánh trăng khiến da đầu cô tê dại.
“Á…!”
Tiểu Nhu hoảng sợ lùi lại.
Con sói thấp giọng gầm gừ rồi bất ngờ lao tới.
“Cứu mạng!”
Cô xoay người bỏ chạy.
Cành cây quất vào mặt đau rát, chân trần bị đá cứa chảy máu, nhưng cô không dám dừng lại. Phía sau, tiếng bước chân nặng nề của con sói càng lúc càng gần.
Nước mắt Tiểu Nhu gần như trào ra.
Chẳng lẽ vừa xuyên không đã chết sao?
Ngay lúc con sói chuẩn bị vồ tới—
“Vút!”
Một bóng đen cực nhanh lao xuống từ trên cây.
“Rầm!”
Con sói bị đá văng mạnh sang một bên, đập vào thân cây lớn.
Tiểu Nhu kinh hãi ngẩng đầu.
Trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn với mái tóc bạc dài tới eo. Trên đầu anh có đôi tai sói màu xám bạc đang dựng lên cảnh giác.
Đôi mắt xanh lam lạnh lẽo nhìn chằm chằm con sói đen.
“Dám động vào giống cái của bộ tộc Tuyết Lang?”
Giọng nói trầm thấp mang theo uy áp đáng sợ.
Con sói đen lập tức cụp đuôi, phát ra tiếng rên sợ hãi rồi quay đầu bỏ chạy mất dạng.
Khu rừng nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Tiểu Nhu ngây người nhìn người đàn ông trước mặt.
Tai sói…
Thật sự có tai sói?!
Người đàn ông quay lại nhìn cô. Ánh mắt lạnh băng ban đầu dần dịu xuống khi thấy thân hình nhỏ bé đang run rẩy.
“Cô là giống cái lưu lạc?”
“Giống cái?”
Tiểu Nhu hoàn toàn không hiểu.
Người đàn ông khẽ cau mày, sau đó bất ngờ cúi xuống bế bổng cô lên.
“A!”
Cô giật mình túm lấy cổ anh theo phản xạ.
Khoảng cách gần khiến cô nhìn rõ gương mặt anh hơn.
Sống mũi cao, đường nét sắc sảo, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn cùng khí tức hoang dã nguy hiểm.
Đẹp trai đến mức không chân thật.
“Anh… anh là ai?”
Người đàn ông bước đi vững vàng giữa khu rừng tối.
“Tôi là Thương Lang.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Thủ lĩnh trẻ của bộ tộc Tuyết Lang.”
Tiểu Nhu há hốc miệng.
Bộ tộc?
Thủ lĩnh?
Tai thú?
Một suy nghĩ đáng sợ dần hiện lên trong đầu cô.
Chẳng lẽ…
Cô thật sự đã xuyên không đến thế giới thú nhân trong truyền thuyết?!
Mà đúng lúc ấy, Thương Lang cúi đầu nhìn cô, đôi mắt xanh sâu thẳm hiện lên tia khác thường.
“Mùi hương trên người cô…”
“Hả?”
“Rất ngọt.”
Tiểu Nhu còn chưa hiểu ý anh thì phía xa trong khu rừng bỗng truyền đến từng tiếng gầm mạnh mẽ khác nhau.
Có tiếng hổ.
Có tiếng báo.
Thậm chí còn có cả tiếng chim ưng vang vọng trên bầu trời đêm.
Sắc mặt Thương Lang lập tức thay đổi.
“Phiền phức rồi…”
“Cái gì cơ?”
Anh siết chặt vòng tay ôm cô hơn, ánh mắt trở nên nghiêm trọng.
“Bọn chúng đã ngửi thấy mùi của cô.”
Chương 2: Giống Cái Hiếm Có
“Bọn chúng… là ai?”
Tiểu Nhu run giọng hỏi.
Thương Lang không trả lời ngay.
Anh nhảy vọt lên một tảng đá lớn, thân hình cao lớn linh hoạt đến đáng kinh ngạc. Từ vị trí này, Tiểu Nhu có thể nhìn thấy ánh mắt xanh lạnh lẽo của anh đang quét khắp khu rừng tối.
Sau vài giây im lặng, anh thấp giọng:
“Các thú nhân đực khác.”
“Sao họ lại đuổi theo tôi?”
Ánh mắt Thương Lang khẽ tối xuống.
“Bởi vì cô là giống cái.”
Tiểu Nhu nghe mà càng mơ hồ hơn.
Ở thế giới hiện đại, nam nữ đầy đường, có gì lạ đâu?
Nhưng rất nhanh, cô nhận ra nơi này hoàn toàn khác.
Thương Lang bế cô tiếp tục lao nhanh trong rừng. Tốc độ của anh nhanh đến mức gió rít bên tai, cây cối liên tục lùi về phía sau.
“Ở thú thế, giống cái cực kỳ hiếm.”
“Hiếm đến mức nào?”
“Một trăm thú nhân đực chưa chắc có nổi một giống cái.”
Tiểu Nhu chết lặng.
Khó trách vừa rồi chỉ ngửi thấy mùi của cô mà đám thú nhân kia đã kéo tới.
Đúng lúc ấy—
“Vù!”
Một bóng đen khổng lồ sà xuống từ bầu trời.
Thương Lang lập tức lùi mạnh về sau.
“Ầm!”
Móng vuốt sắc bén cắm sâu xuống mặt đất ngay vị trí anh vừa đứng.
Tiểu Nhu hoảng hốt ngẩng đầu.
Một người đàn ông mặc áo choàng đen chậm rãi đứng dậy từ đôi cánh khổng lồ phía sau.
Mái tóc đỏ sẫm tung bay trong gió, đôi mắt vàng kim sắc bén như chim săn mồi.
Anh ta nhìn chằm chằm Tiểu Nhu trong lòng Thương Lang rồi cong môi cười.
“Ta còn tưởng ngửi nhầm.”
“Không ngờ thật sự có giống cái xuất hiện.”
Sắc mặt Thương Lang lạnh xuống.
“Xích Ưng, tránh ra.”
Người đàn ông tên Xích Ưng nhướng mày.
“Ta phát hiện trước, dựa vào cái gì nhường cho ngươi?”
Không khí giữa hai người lập tức trở nên căng thẳng.
Tiểu Nhu bị kẹp giữa mà tim đập loạn.
Cô có cảm giác… mình giống như miếng thịt béo bị thú dữ tranh giành vậy.
Xích Ưng bước tới gần vài bước.
Đôi mắt vàng của anh ta dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Nhu, trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm không che giấu.
“Quả nhiên rất đẹp.”
Tiểu Nhu theo bản năng né sau ngực Thương Lang.
Hành động này khiến ánh mắt Xích Ưng hơi trầm xuống.
Thương Lang lập tức ôm chặt cô hơn, giọng đầy cảnh cáo:
“Cô ấy chọn ta.”
“Chọn?” Xích Ưng bật cười khinh khỉnh. “Giống cái vừa tới thú thế thì biết gì chứ?”
Nói xong, đôi cánh đen phía sau anh ta đột nhiên mở rộng.
Một luồng uy áp mạnh mẽ tràn ra.
“Đưa cô ấy cho ta.”
Thương Lang cũng lạnh giọng:
“Nằm mơ.”
Không khí như đóng băng.
Tiểu Nhu còn chưa kịp phản ứng thì hai bóng người đã lao vào nhau.
“Rầm!”
Sức mạnh khủng khiếp khiến mặt đất rung chuyển.
Xích Ưng bay lên không trung, móng vuốt sắc bén quét thẳng xuống.
Thương Lang ôm Tiểu Nhu tránh né cực nhanh, nhưng cánh tay vẫn bị cào rách một đường dài.
Máu tươi lập tức thấm ra.
“Anh bị thương rồi!”
Tiểu Nhu kinh hãi.
Thương Lang lại như không cảm thấy đau, ánh mắt vẫn sắc bén đáng sợ.
“Ôm chặt.”
“Hả?”
Ngay giây tiếp theo—
“Grao!”
Một tiếng sói tru vang vọng cả khu rừng.
Cơ thể Thương Lang bỗng phát sáng.
Tiểu Nhu mở to mắt nhìn thân hình anh dần biến đổi.
Bàn tay hóa thành móng vuốt.
Tai sói dựng đứng.
Sau cùng, một con sói bạc khổng lồ xuất hiện trước mặt cô.
Bộ lông bạc dưới ánh trăng đẹp đến nghẹt thở.
Tiểu Nhu hoàn toàn ngây người.
Xuyên không tới thú thế đã đủ sốc rồi…
Giờ cô còn tận mắt thấy người biến thành sói?!
Xích Ưng trên không trung híp mắt.
“Hừ, muốn cướp người với ta?”
Anh ta cũng lập tức hóa thú.
Một con cự ưng màu đen đỏ dang rộng đôi cánh khổng lồ che kín bầu trời.
Hai thú nhân mạnh mẽ đối đầu giữa khu rừng nguyên thủy.
Ngay lúc chiến đấu sắp bùng nổ lần nữa—
“Dừng tay.”
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ bóng tối.
Cả Thương Lang lẫn Xích Ưng đều đồng thời khựng lại.
Từ sâu trong rừng, một người đàn ông mặc áo trắng chậm rãi bước ra.
Mái tóc đen dài như lụa, đôi mắt xanh lục lạnh nhạt đầy nguy hiểm.
Điều đáng sợ nhất là…
Phía sau lưng hắn có một chiếc đuôi rắn màu bạc đang chậm rãi di chuyển.
Ánh mắt hắn dừng trên Tiểu Nhu.
Sau vài giây im lặng, khóe môi người đàn ông khẽ cong lên.
“Thú vị.”
“Đây là lần đầu tiên ta thấy một giống cái thơm đến vậy.”
Chương 3: Xà Thú Nhân Nguy Hiểm
Không khí trong rừng trở nên yên lặng kỳ lạ.
Tiểu Nhu nhìn người đàn ông trước mặt mà sống lưng lạnh toát.
Nếu Thương Lang mang cảm giác mạnh mẽ hoang dã…
Nếu Xích Ưng khiến người khác thấy áp lực sắc bén như lưỡi dao…
Thì người đàn ông này lại nguy hiểm theo kiểu âm lãnh khiến người ta không rét mà run.
Chiếc đuôi rắn bạc phía sau hắn chậm rãi quét trên mặt đất.
Đôi mắt xanh lục lạnh nhạt nhìn cô như đang quan sát con mồi thú vị.
Xích Ưng cau mày trước tiên.
“Huyền Xà, chuyện này không liên quan tới ngươi.”
Người đàn ông tên Huyền Xà khẽ cười.
“Không liên quan?”
Hắn nâng mắt nhìn Tiểu Nhu.
“Một giống cái hiếm có xuất hiện giữa lãnh địa thú nhân mà ngươi bảo không liên quan tới ta?”
Giọng hắn rất nhẹ, nhưng lại khiến người khác cảm thấy áp lực vô hình.
Thương Lang tiến lên một bước, che Tiểu Nhu phía sau.
“Huyền Xà, cô ấy thuộc bộ tộc Tuyết Lang.”
“Thuộc?”
Đôi mắt xanh của Huyền Xà hơi nheo lại.
“Ta nhớ thú thế có quy tắc.”
“Giống cái có quyền tự chọn thú phu.”
Tiểu Nhu nghe tới hai chữ “thú phu” mà đầu óc hỗn loạn.
Khoan đã…
Ý bọn họ là gì?
Đừng nói với cô rằng—
Xích Ưng bỗng bật cười:
“Đúng vậy.”
“Chi bằng để chính cô ấy chọn.”
Nói xong, ánh mắt cả hai người đồng thời rơi lên người Tiểu Nhu.
Ngay cả Thương Lang cũng cúi đầu nhìn cô.
Tiểu Nhu lập tức căng thẳng.
“Ch… chọn cái gì?”
Xích Ưng cong môi.
“Chọn thú phu của cô.”
“…”
Đầu Tiểu Nhu ong lên.
Cô vừa xuyên không chưa tới một ngày mà đã bị ép chọn chồng?!
Hơn nữa còn là thú nhân?!
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, Huyền Xà khẽ cười thấp.
“Xem ra giống cái nhỏ này còn chưa hiểu quy tắc của thú thế.”
Hắn chậm rãi bước tới.
Chiếc đuôi rắn bạc trườn trên mặt đất phát ra tiếng sột soạt khiến Tiểu Nhu vô thức lùi lại.
Nhưng phía sau cô là Thương Lang.
Không còn đường lui.
Huyền Xà dừng trước mặt cô vài bước.
Khoảng cách gần khiến Tiểu Nhu càng cảm nhận rõ khuôn mặt đẹp đến yêu dị của hắn.
Làn da trắng lạnh.
Mái tóc đen dài.
Đôi mắt xanh lục sâu thẳm như vực nước độc.
Đẹp… nhưng cực kỳ nguy hiểm.
“Đừng sợ.”
Giọng hắn dịu dàng bất ngờ.
“Ta sẽ không làm hại cô.”
Tiểu Nhu còn chưa kịp đáp thì—
“Rắc!”
Một tiếng động nhỏ vang lên.
Tất cả thú nhân đồng loạt biến sắc.
Huyền Xà lập tức quay đầu nhìn sâu vào khu rừng.
Thương Lang thấp giọng:
“Là thú triều.”
Xích Ưng cau mày:
“Sao lại tới sớm như vậy?”
Tiểu Nhu chẳng hiểu gì cả.
“Thú triều là gì?”
Không ai trả lời cô ngay.
Bởi vì ngay giây tiếp theo—
“Graoooo!”
Tiếng gầm khủng bố vang vọng từ khắp bốn phương tám hướng.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Cây cối đổ rạp.
Hàng loạt đôi mắt đỏ rực xuất hiện trong bóng tối.
Tiểu Nhu hít lạnh.
Vô số dã thú biến dị đang lao về phía này như thủy triều.
Có hổ đen khổng lồ.
Có lợn rừng mọc nanh dài.
Thậm chí còn có cả những con báo hai đầu đáng sợ.
Sắc mặt Thương Lang cực kỳ nghiêm trọng.
“Không ổn.”
“Máu của giống cái đã dẫn dụ chúng tới.”
Tiểu Nhu tái mặt.
“Ý anh là… chúng tới vì tôi?”
Huyền Xà nhìn cô, ánh mắt phức tạp.
“Giống cái cấp cao luôn hấp dẫn thú dữ.”
“Đặc biệt là giống cái có mùi hương như cô.”
Xích Ưng lập tức dang rộng đôi cánh.
“Bây giờ không phải lúc tranh giành.”
“Muốn sống thì phải bảo vệ cô ấy trước.”
Thương Lang lạnh giọng:
“Ta không cần ngươi nhắc.”
Ngay lúc ấy—
Một con báo đen khổng lồ lao thẳng về phía Tiểu Nhu.
“A!”
Tiểu Nhu hoảng sợ nhắm mắt lại.
“Phập!”
Tiếng máu thịt bị xé rách vang lên.
Nhưng cơn đau cô tưởng tượng lại không xuất hiện.
Khi mở mắt ra—
Cô nhìn thấy Huyền Xà đang đứng chắn trước mặt mình.
Bàn tay hắn xuyên thẳng qua cổ con báo biến dị.
Máu tươi chảy dọc theo những ngón tay trắng lạnh.
Khung cảnh vừa đáng sợ vừa chấn động.
Huyền Xà chậm rãi rút tay về.
Đôi mắt xanh lục vẫn bình tĩnh như cũ.
Nhưng điều khiến Tiểu Nhu sửng sốt hơn là…
Chiếc áo trắng trên vai hắn đã bị móng vuốt cào rách.
Lộ ra một vết thương dài đang chảy máu.
Hắn… bị thương vì bảo vệ cô?
Tiểu Nhu còn chưa hoàn hồn thì bỗng bị ai đó kéo mạnh vào lòng.
“Đứng sát ta.”
Giọng Thương Lang vang lên bên tai.
Mà phía trên không trung, Xích Ưng đã hóa thành cự ưng, điên cuồng chiến đấu với bầy thú.
Giữa màn đêm hỗn loạn—
Ba thú nhân mạnh nhất lại đồng thời bảo vệ một cô gái loài người vừa xuyên không tới thú thế.
Cũng ngay lúc đó…
Từ sâu trong rừng, một đôi mắt màu tím lạnh lẽo lặng lẽ mở ra.
Một giọng nam trầm thấp vang lên trong bóng tối:
“Cuối cùng… ta cũng tìm được em.”
.jpg)


Nhận xét
Đăng nhận xét