Truyện ngụ ngôn: CON MỐI VÀ CON KIẾN

Truyện ngụ ngôn: CON MỐI VÀ CON KIẾN

(Ngụ ngôn dân gian Việt Nam)

Ngày xưa, trong một ngôi nhà tranh đơn sơ nơi làng quê yên bình, có một con mối sống trong xà nhà. Nhờ trú ngụ trong gỗ khô, lại có sẵn thức ăn quanh năm, mối chẳng phải đi đâu xa, cũng không cần vất vả kiếm ăn như các loài khác. Ngày ngày, nó chỉ quanh quẩn trong tổ, đục khoét gỗ, ăn uống no đủ, thân thể béo tốt, nhàn nhã vô cùng.

Một buổi trưa nọ, mối từ trong nhà nhìn ra sân, thấy một đàn kiến đông đúc đang nối đuôi nhau tha mồi. Con nào con nấy thân hình nhỏ bé, gầy gò, phải gắng sức mới kéo nổi từng hạt thóc, mẩu vụn thức ăn lớn gấp mấy lần cơ thể chúng. Đàn kiến đi lại tấp nập, mồ hôi nhễ nhại, trông thật vất vả.

Thấy vậy, mối bật cười khinh khỉnh rồi cất tiếng gọi:

“Kiến ơi, các chú sao mà khổ thế? Suốt ngày vất vả tha mồi khắp nơi. Làm lụng như vậy mà sao thân hình vẫn gầy guộc thế kia?”

Một con kiến dừng lại, ngước lên nhìn mối rồi lễ phép đáp:

“Chúng tôi phải chăm chỉ tích góp thức ăn để phòng khi mưa gió, bão lụt. Không làm thì lấy gì mà sống?”

Mối nghe xong liền cười to, giọng đầy vẻ kiêu căng:

“Các chú thật là dại dột! Như ta đây này, chẳng phải đi đâu tìm kiếm, cũng không cần lao động vất vả. Thức ăn lúc nào cũng có sẵn, ở trong nhà ấm áp, mưa nắng chẳng lo. Sống như thế mới là sướng!”

Đàn kiến không tranh cãi, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc của mình. Con kiến lúc nãy trước khi đi còn nhẹ nhàng nói:

“Mỗi loài có một cách sống. Chúng tôi tin rằng lao động chăm chỉ mới có thể sống lâu dài.”

Thời gian trôi qua, mùa mưa bão kéo đến. Những cơn mưa lớn liên tiếp làm đất mềm ra, mái nhà tranh mục nát dần. Gỗ trong nhà bị mối đục khoét lâu ngày nên trở nên rỗng ruột, yếu ớt. Chỉ sau một cơn gió mạnh, căn nhà sập xuống. Xà nhà gãy nát, tổ mối tan hoang.

Con mối hoảng hốt, tổ bị phá, thức ăn chẳng còn, thân thể béo tốt ngày nào giờ trở nên yếu ớt, đói khát. Không còn nơi trú ẩn, mối lang thang ngoài trời, nắng mưa dãi dầu, khốn khổ vô cùng.

Trong khi đó, đàn kiến nhờ siêng năng tích trữ từ trước nên vẫn sống yên ổn trong tổ chắc chắn dưới đất, thức ăn đầy đủ, không lo đói rét.

Con mối lúc này mới thấm thía, hối hận vì sự lười biếng, ỷ lại của mình. Nó tìm đến đàn kiến, cúi đầu nói:

“Trước kia ta đã chê cười các chú. Nay mới hiểu rằng không lao động thì chẳng thể sống lâu bền.”

Đàn kiến không chế giễu, chỉ khuyên nhủ:

“Muốn tồn tại, ai cũng phải chăm chỉ làm việc và nghĩ đến ngày mai.”

Từ đó về sau, con mối bỏ thói lười nhác, không còn ỷ lại vào những thứ có sẵn, mà học cách tự lao động để sinh sống.


Ý nghĩa truyện ngụ ngôn: CON MỐI VÀ CON KIẾN

Truyện ngụ ngôn “Con mối và con kiến” phê phán thói lười biếng, ỷ lại, sống dựa dẫm của những kẻ chỉ biết hưởng thụ trước mắt mà không nghĩ đến tương lai. Đồng thời, truyện ca ngợi đức tính chăm chỉ, cần cù, biết lo xa – những phẩm chất quý báu giúp con người vượt qua khó khăn và sống bền vững.

Câu chuyện nhắc nhở mỗi người:
👉 Chỉ có lao động chân chính mới đem lại cuộc sống lâu dài và an toàn.
👉 Đừng coi thường sự vất vả hôm nay, vì chính nó là nền tảng cho ngày mai.

Truyện ngụ ngôn: CON MỐI VÀ CON KIẾN 

Chương trình ngữ văn Lớp 7, tập 2 - Bộ Kết Nối Tri Thức với Cuộc Sống.

Soạn bài: Mẫu Đơn. 

Nhận xét

Tìm Danh Mục Liên Quan

Hiện thêm