Truyện cổ Andersen: “Cảm ơn họa mi”
Tác giả: Hans Christian Andersen
Ngày xưa, ở một đất nước phương Đông xa xôi, có một vị hoàng đế quyền uy sống trong cung điện lộng lẫy. Cung điện ấy được xây bằng sứ trắng tinh, mỏng manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ. Bao quanh cung điện là khu vườn rộng lớn với những hàng cây xanh mát, những bông hoa quý hiếm, và những con đường lát đá uốn lượn kéo dài đến tận bìa rừng.
Thế nhưng, lạ thay, vị hoàng đế trong cung điện nguy nga kia lại chưa từng nghe đến con chim ấy.
Một ngày nọ, có một vị sứ thần từ phương xa đến viếng thăm. Ông mang theo một cuốn sách dày, trong đó ca ngợi đất nước của hoàng đế là tuyệt vời nhất thế gian. Nhưng điều khiến hoàng đế ngạc nhiên là trong sách có một đoạn viết:
“Điều tuyệt diệu nhất nơi đây không phải là cung điện hay khu vườn, mà chính là tiếng hót của con chim họa mi trong rừng sâu.”
Ngài lập tức ra lệnh cho các quan trong triều phải tìm cho ra con chim họa mi ấy, và phải đưa nó đến trước mặt ngài ngay trong tối hôm đó, nếu không tất cả sẽ bị trừng phạt nặng nề.
Thế là cô bé dẫn đoàn người vào rừng. Trên đường đi, các quan nghe tiếng bò rống thì tưởng là họa mi, nghe tiếng ếch kêu cũng ngỡ là chim. Cô bé phải kiên nhẫn giải thích từng lần một. Cuối cùng, họ đến nơi, và con chim họa mi cất tiếng hót.
Tiếng hót trong trẻo vang lên giữa rừng sâu, nhẹ nhàng mà lay động lòng người. Các quan đứng lặng đi, xúc động đến rơi nước mắt.
Đêm hôm đó, trong đại sảnh rực rỡ ánh đèn, con chim họa mi cất tiếng hót trước triều đình. Tất cả mọi người đều xúc động. Hoàng đế cũng rơi nước mắt, và đó chính là phần thưởng lớn nhất đối với chim.
Từ đó, chim họa mi được giữ lại trong cung, sống trong một chiếc lồng vàng, được chăm sóc cẩn thận. Nhưng nó không còn tự do như trước nữa.
Một ngày kia, hoàng đế nhận được món quà từ một vị vua nước ngoài: một con chim họa mi bằng máy. Con chim này được đính đầy kim cương, hồng ngọc, và có thể hót những giai điệu rất chính xác. Mỗi khi lên dây cót, nó lại hót một bài giống hệt nhau.
Triều đình trầm trồ khen ngợi con chim máy, vì nó đẹp lộng lẫy và dễ điều khiển. Dần dần, hoàng đế cũng say mê nó mà quên đi chim họa mi thật.
Chim họa mi buồn bã bay trở về rừng.
Thời gian trôi qua, con chim máy bị hỏng vì hoạt động quá nhiều. Nó không thể hót như trước nữa. Các thợ sửa chữa nói rằng nó chỉ có thể hoạt động rất hạn chế.
Cũng vào lúc đó, hoàng đế lâm bệnh nặng. Ngài nằm trên giường, yếu ớt và cô độc. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng ngài sắp qua đời.
Trong đêm tối tĩnh lặng, hoàng đế nghe thấy một âm thanh kỳ lạ. Đó không phải là tiếng chim máy, mà là tiếng hót quen thuộc, trong trẻo và đầy sức sống.
Chim họa mi thật đã quay trở lại.
Nó đứng ngoài cửa sổ và cất tiếng hót. Tiếng hót ấy như xua tan bóng tối, như mang lại sự sống. Thậm chí, Thần Chết cũng phải lắng nghe, rồi dần dần rút lui.
Từ đó, hoàng đế khỏi bệnh. Ngài trở nên hiền hậu và biết trân trọng những điều giản dị, chân thành.
Còn chim họa mi vẫn sống trong rừng, tự do bay lượn, nhưng thỉnh thoảng lại quay về cung điện, đậu bên cửa sổ và cất tiếng hót — không phải vì nghĩa vụ, mà vì tình cảm.

Nhận xét
Đăng nhận xét