- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa
Nhà em treo ảnh Bác Hồ
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi
Ngày ngày Bác mỉm miệng cười
Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà
Ngoài sân có mấy con gà
Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi
Em nghe như Bác dạy lời
Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa
Trồng rau, quét bếp, đuổi gà
Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồi.
Giới thiệu tác giả Trần Đăng Khoa và bài thơ “Ảnh Bác”
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Trần Đăng Khoa là một trong những gương mặt đặc biệt tiêu biểu, được mệnh danh là “thần đồng thơ” với những sáng tác giàu cảm xúc, hồn nhiên mà sâu sắc. Ông sinh năm 1958 tại Hải Dương, trong một gia đình nông dân bình dị. Từ khi còn rất nhỏ, Trần Đăng Khoa đã bộc lộ năng khiếu văn chương xuất sắc. Mới lên tám, lên chín tuổi, ông đã có những bài thơ gây tiếng vang lớn, được bạn đọc khắp cả nước yêu mến. Tập thơ nổi tiếng đầu tiên của ông – Góc sân và khoảng trời – đã ghi lại một thế giới tuổi thơ trong trẻo, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống làng quê Việt Nam, đồng thời phản ánh tinh thần thời đại trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Thơ của Trần Đăng Khoa mang đậm chất hồn nhiên, trong sáng của trẻ em nhưng lại chứa đựng chiều sâu suy nghĩ đáng kinh ngạc. Ông thường viết về những điều rất gần gũi như cây cối, con vật, mái nhà, sân vườn, gia đình… nhưng qua đó thể hiện tình yêu quê hương, đất nước và lòng kính trọng đối với những giá trị lớn lao của dân tộc. Chính sự kết hợp giữa cái nhìn trẻ thơ và cảm xúc chân thành đã làm nên sức hấp dẫn riêng biệt trong thơ ông.
Một trong những bài thơ tiêu biểu thể hiện rõ nét phong cách ấy là bài “Ảnh Bác” – viết về Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Bài thơ được sáng tác khi Trần Đăng Khoa còn rất nhỏ, nhưng đã thể hiện tình cảm kính yêu, gần gũi và thiêng liêng đối với Bác Hồ bằng những hình ảnh giản dị, mộc mạc.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh quen thuộc trong nhiều gia đình Việt Nam thời bấy giờ:
Hai câu thơ ngắn gọn nhưng gợi lên không gian trang trọng, thiêng liêng. Ảnh Bác Hồ và lá cờ Tổ quốc không chỉ là vật trang trí mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của niềm tự hào dân tộc. Trong cảm nhận của em nhỏ, Bác Hồ không xa vời mà hiện diện ngay trong ngôi nhà thân thuộc.
Hình ảnh Bác được khắc họa thật gần gũi:
Nụ cười của Bác mang lại cảm giác ấm áp, hiền từ như một người ông trong gia đình. Từ “ngày ngày” cho thấy sự hiện diện thường xuyên của Bác trong đời sống tinh thần của em nhỏ. Dù chỉ là bức ảnh, nhưng trong trí tưởng tượng hồn nhiên, Bác như đang dõi theo, quan tâm đến từng hoạt động của các cháu thiếu nhi.
Những câu thơ tiếp theo mở ra bức tranh sinh hoạt quen thuộc của làng quê:
Không gian sống hiện lên bình dị, thân thương với hình ảnh sân, vườn, con gà, quả na. Đây chính là thế giới tuổi thơ mà Trần Đăng Khoa gắn bó, đồng thời cũng là bối cảnh để tình cảm với Bác trở nên tự nhiên, không gượng ép.
Đặc biệt, bài thơ thể hiện sự hòa quyện giữa tình cảm và ý thức:
Từ “nghe như” cho thấy đây là cảm nhận chủ quan của em nhỏ, nhưng lại rất chân thật. Bác Hồ trong tâm trí thiếu nhi không chỉ là người để kính yêu mà còn là người thầy dạy dỗ, nhắc nhở những điều đúng đắn.
Hai câu thơ cuối mang ý nghĩa giáo dục rõ rệt, gắn với hoàn cảnh chiến tranh:
Đây là những lời dặn dò giản dị nhưng thiết thực: vừa chăm chỉ lao động, giúp đỡ gia đình, vừa biết bảo vệ bản thân trong thời chiến. Hình ảnh “tàu bay Mỹ” gợi nhắc đến bối cảnh đất nước đang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt. Qua đó, bài thơ không chỉ thể hiện tình cảm với Bác Hồ mà còn phản ánh tinh thần sống có trách nhiệm của thế hệ thiếu nhi Việt Nam thời bấy giờ.
Về nghệ thuật, “Ảnh Bác” sử dụng ngôn ngữ giản dị, trong sáng, giàu tính khẩu ngữ, phù hợp với giọng điệu trẻ thơ. Nhịp thơ nhẹ nhàng, tự nhiên như lời kể, lời tâm sự. Hình ảnh thơ gần gũi, quen thuộc nhưng giàu sức gợi, giúp người đọc dễ dàng cảm nhận được tình cảm chân thành của tác giả. Đặc biệt, cách nhìn nhận Bác Hồ như một người thân trong gia đình đã tạo nên nét độc đáo, khiến hình tượng Bác trở nên gần gũi, ấm áp hơn bao giờ hết.
Có thể nói, bài thơ “Ảnh Bác” là một minh chứng tiêu biểu cho tài năng của Trần Đăng Khoa – một nhà thơ trưởng thành từ tuổi thơ, mang đến cho văn học Việt Nam những vần thơ trong trẻo mà sâu sắc. Qua bài thơ, người đọc không chỉ cảm nhận được tình cảm kính yêu dành cho Hồ Chí Minh mà còn thấy được vẻ đẹp tâm hồn của trẻ em Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh: hồn nhiên, trong sáng nhưng cũng giàu ý thức và trách nhiệm.
Từ đó, ta càng thêm trân trọng những giá trị mà Trần Đăng Khoa đã đóng góp cho văn học nước nhà, cũng như những bài học giản dị mà sâu sắc được gửi gắm qua từng vần thơ của ông.
Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa
Tổng hợp những bài thơ hay nhất về Bác Hồ
Soạn bài: Mẫu Đơn.

Nhận xét
Đăng nhận xét