Cảm nhận của em về bài thơ “Mưa” – Trần Đăng Khoa
Trong những bài thơ viết về thiên nhiên làng quê Việt Nam, “Mưa” của Trần Đăng Khoa luôn để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Bài thơ không chỉ tái hiện một cơn mưa nơi thôn dã mà còn mở ra cả một thế giới sinh động, nơi thiên nhiên và con người hòa quyện trong nhịp sống rộn ràng. Đọc “Mưa”, em cảm nhận được vẻ đẹp của đất trời quê hương, sự hồn nhiên trong tâm hồn trẻ thơ và cả hình ảnh đẹp đẽ của người lao động cần cù.
Trước hết, điều khiến em thích thú nhất là cách nhà thơ mở đầu bài thơ bằng hai câu ngắn gọn:
“Sắp mưaSắp mưa”
Điệp ngữ vang lên như một lời thông báo đầy hồi hộp. Em có cảm giác cả không gian đang nín thở chờ đợi. Chỉ với hai dòng thơ đơn giản, tác giả đã tạo được nhịp điệu gấp gáp, làm nổi bật sự chuyển mình của thiên nhiên trước cơn mưa.
Những dấu hiệu báo mưa hiện lên thật gần gũi và chân thực: mối bay ra, kiến hành quân, gà con rối rít tìm nơi ẩn nấp. Đó đều là những hình ảnh quen thuộc ở làng quê. Em cảm nhận được sự quan sát tinh tế của nhà thơ. Dường như cậu bé Trần Đăng Khoa đã lắng nghe và nhìn thấy những điều nhỏ bé nhất của cuộc sống xung quanh mình. Chính điều ấy làm bài thơ trở nên sống động và giàu sức gợi.
Không chỉ quan sát tinh tế, nhà thơ còn có trí tưởng tượng vô cùng phong phú. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh:
“Ông trờiMặc áo giáp đenRa trận”
Bầu trời trước mưa được hình dung như một vị tướng oai phong chuẩn bị chiến đấu. Hình ảnh này làm cho cơn mưa trở nên mạnh mẽ, dữ dội hơn. Cả thiên nhiên như biến thành một đội quân: cây mía “múa gươm”, kiến “hành quân”, bụi tre “gỡ tóc”. Những phép nhân hóa ấy khiến cảnh vật không còn vô tri mà trở nên có linh hồn, có cảm xúc. Khi đọc, em có cảm giác như đang xem một bộ phim sống động về trận “chiến đấu” của đất trời.
Cơn mưa thực sự bắt đầu bằng chớp và sấm. Những câu thơ ngắn, tách dòng:
“ChớpRạch ngang trờiKhô khốc”
Từ “rạch” khiến em hình dung tia chớp như một lưỡi dao sắc bén xé toạc bầu trời. Âm thanh “khô khốc” vang lên đột ngột, tạo cảm giác mạnh. Nhưng ngay sau đó, sấm lại “khanh khách cười”. Tiếng sấm vốn đáng sợ bỗng trở nên tinh nghịch, gần gũi. Em cảm nhận rõ nét hồn nhiên trong cách nhìn của tác giả: thiên nhiên dù dữ dội vẫn mang dáng vẻ thân quen.
Khi mưa đổ xuống, bài thơ như vang lên bản nhạc rộn ràng:
“Ù ù như xay lúaLộp bộpLộp bộp…”
Những từ tượng thanh khiến em như nghe được tiếng mưa rơi trên mái nhà, trên sân gạch. So sánh “ù ù như xay lúa” rất mộc mạc, đậm chất làng quê. Không gian lúc ấy:
“Đất trờiMù trắng nước”
Cơn mưa phủ kín cả không gian, làm đất trời như hòa vào nhau. Em cảm nhận được sự dữ dội nhưng cũng đầy sức sống của cơn mưa quê.
Sau cơn mưa, thiên nhiên như được hồi sinh: “Cây lá hả hê”, “Cóc nhảy chồm chồm”. Từ “hả hê” khiến em liên tưởng đến niềm vui sướng sau những ngày nắng hạn. Mưa đem lại sự mát lành, tươi mới cho muôn loài.
Điều làm em xúc động nhất chính là hình ảnh người bố ở cuối bài thơ:
“Bố em đi cày vềĐội sấmĐội chớpĐội cả trời mưa…”
Hình ảnh ấy thật đẹp và mạnh mẽ. Từ “đội” được lặp lại ba lần như nhấn mạnh tư thế hiên ngang của người nông dân. Giữa cơn mưa dữ dội, người bố vẫn vững vàng trở về sau buổi lao động. Em cảm nhận được sự vất vả nhưng cũng đầy kiên cường của người lao động. Qua đó, em thêm trân trọng những người nông dân đã ngày ngày làm việc dưới nắng mưa để tạo ra hạt lúa, hạt gạo.
Bài thơ “Mưa” không chỉ là bức tranh thiên nhiên mà còn là bức tranh về tình yêu quê hương. Qua từng hình ảnh, từng âm thanh, em cảm nhận được sự gắn bó sâu sắc của tác giả với làng quê. Dù bài thơ được viết từ năm 1967, nhưng đến hôm nay, nó vẫn giữ nguyên sức hấp dẫn bởi sự trong sáng và chân thật.
Đọc “Mưa”, em hiểu rằng thiên nhiên quanh ta luôn đẹp đẽ nếu ta biết quan sát và yêu thương. Bài thơ cũng giúp em thêm yêu những cơn mưa quê, yêu mái nhà, hàng tre, ruộng đồng và đặc biệt là yêu hình ảnh người lao động cần cù, chịu thương chịu khó.
Có thể nói, “Mưa” là một trong những bài thơ thiếu nhi hay nhất mà em từng đọc. Bài thơ đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp của thiên nhiên và con người Việt Nam. Qua đó, em càng thêm trân trọng tài năng và tâm hồn trong sáng của Trần Đăng Khoa – một nhà thơ đã mang đến cho chúng ta những vần thơ giản dị mà giàu cảm xúc.
Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ "Mưa" - Trần Đăng Khoa
Soạn Bài: Mẫu Đơn.

Nhận xét
Đăng nhận xét