TRUYỆN NGỤ NGÔN CÓ CÔNG MÀI SẮT, CÓ NGÀY NÊN KIM
(Truyện ngụ ngôn dân gian Việt Nam)
Ngày xưa, có một cậu bé nhà nghèo nhưng được cha mẹ hết lòng cho ăn học với mong ước sau này con nên người. Thế nhưng, cậu bé lại là người thiếu kiên trì, học hành được vài hôm thì chán nản, gặp bài khó liền bỏ dở. Cậu thường than thở rằng việc học vừa vất vả, vừa không mang lại kết quả ngay, nên trong lòng sinh ra chán ghét sách vở.
Một hôm, cậu bé đang theo học ở một trường làng. Chỉ mới học được ít ngày, gặp lúc bài học ngày càng khó, chữ nghĩa nhiều, cậu thấy mệt mỏi, đầu óc nặng nề. Nghĩ đến việc phải ngồi học hàng giờ liền, cậu không chịu nổi nữa. Thế là cậu trốn học, một mình lững thững đi ra ngoài làng, vừa đi vừa nghĩ:
“Việc học thật là khổ cực! Dù có học bao nhiêu cũng chẳng thấy giỏi hơn là bao. Thôi thì bỏ học cho xong.”
Lang thang một lúc, cậu bé đi đến chân núi. Bỗng cậu nhìn thấy một bà lão tóc bạc phơ, dáng người gầy gò, đang ngồi bên tảng đá lớn. Trước mặt bà là một thanh sắt to, thô và rỉ sét, còn trên tay bà cầm một hòn đá mài. Bà lão đang kiên nhẫn mài thanh sắt ấy, từng chút một, đều đặn và chậm rãi.
Cậu bé lấy làm lạ, liền tiến lại gần và lễ phép hỏi:
– Thưa bà, bà mài thanh sắt to như thế để làm gì ạ?
Bà lão ngẩng đầu lên, mỉm cười hiền hậu, rồi từ tốn đáp:
– Bà mài thanh sắt này để làm thành một cây kim may.
Nghe xong, cậu bé vô cùng ngạc nhiên. Cậu nhìn thanh sắt to nặng, lại nhìn hòn đá mài nhỏ bé trên tay bà lão, rồi buột miệng nói:
– Thanh sắt to thế này, bao giờ mới mài thành kim được hả bà? Việc ấy có vẻ không thể làm nổi!
Bà lão vẫn bình thản, ánh mắt hiền từ nhìn cậu bé, rồi chậm rãi nói:
– Cháu à, việc gì cũng vậy. Nếu mỗi ngày bà mài một chút, không bỏ dở giữa chừng, thì sớm muộn gì thanh sắt này cũng sẽ mòn đi và trở thành cây kim nhỏ. Điều quan trọng là phải kiên trì, không nản chí.
Nghe những lời ấy, cậu bé bỗng giật mình tỉnh ngộ. Cậu chợt hiểu ra rằng: một thanh sắt to lớn còn có thể mài thành kim nhờ sự nhẫn nại, huống chi là việc học chữ, học làm người. Sở dĩ bấy lâu nay cậu học kém không phải vì không thông minh, mà vì thiếu sự bền bỉ và quyết tâm.
Cậu cúi đầu cảm ơn bà lão, rồi vội vã quay về trường. Từ hôm đó, cậu bé chăm chỉ học tập, gặp bài khó không còn bỏ cuộc mà cố gắng suy nghĩ, hỏi thầy, hỏi bạn. Ngày này qua ngày khác, kiến thức dần tích lũy, cậu tiến bộ rõ rệt. Cuối cùng, cậu trở thành người học trò giỏi giang, được mọi người quý mến.
Ý NGHĨA CÂU CHUYỆN
Truyện ngụ ngôn “Có công mài sắt, có ngày nên kim” gửi gắm bài học sâu sắc về lòng kiên trì, nhẫn nại và ý chí vượt khó.
– Mọi thành công trong cuộc sống đều không đến trong ngày một ngày hai.
– Dù việc lớn hay việc nhỏ, nếu con người bền bỉ cố gắng, từng bước một, thì sớm muộn cũng đạt được kết quả.
– Ngược lại, nếu nóng vội, dễ nản lòng, bỏ dở giữa chừng thì khó có thể làm nên việc gì.
Câu chuyện đặc biệt có ý nghĩa trong việc học tập, rèn luyện bản thân và cả trong lao động, cuộc sống hằng ngày. Vì thế, câu tục ngữ “Có công mài sắt, có ngày nên kim” đã trở thành lời nhắc nhở quen thuộc, truyền từ đời này sang đời khác, khuyên con người hãy luôn kiên trì theo đuổi mục tiêu của mình.
Truyện Ngụ Ngôn "Có Công Mài Sắt, Có Ngày Nên Kim"
(Truyện ngụ ngôn dân gian Việt Nam)
Nhận xét
Đăng nhận xét