Tóm Tắt Tác Phẩm "Cây Diêm Cuối Cùng" - (Trích Chuyện trò) – Cao Huy Thuần

Tóm tắt tác phẩm “Cây diêm cuối cùng”

(Trích Chuyện trò) – Cao Huy Thuần

Trang 60, 61, 62, 63 - Ngữ Văn Lớp 11, Tập 2 - Bộ Kết Nối Tri Thức Với Cuộc Sống.


“Cây diêm cuối cùng” kể về một câu chuyện xảy ra gần nửa thế kỉ trước trên dãy Hy Mã Lạp Sơn, trong bối cảnh chiến tranh giữa hai phe đối địch. Nhân vật “tôi” là một người lính đi tuần tra cùng đồng đội thì chạm trán địch. Do địch đông hơn và bão tuyết bất ngờ nổi lên dữ dội, cả nhóm bị lạc nhau. “Tôi” kiệt sức giữa cơn bão, lần mò tìm chỗ trú ẩn và may mắn phát hiện một ngôi chùa hoang dựng lưng vào núi.

Khi tỉnh lại trong chùa, “tôi” phát hiện có một người lính thuộc phe địch cũng đang trú ẩn tại đây và đang chĩa súng về phía mình. Hai người ở thế đối đầu căng thẳng, nghi kị lẫn nhau, không ai dám sơ suất. Tuy nhiên, cái lạnh khủng khiếp của núi cao và nguy cơ chết cóng trong đêm khiến cả hai nhận ra họ đang có một kẻ thù chung là bão tuyết và giá rét.

“Tôi” cố gắng tìm củi nhóm lửa để sưởi ấm nhưng phát hiện đã đánh rơi bật lửa trong bão tuyết. Người lính kia bất ngờ ném cho “tôi” một bao diêm nhỏ, tay vẫn hờm súng cảnh giác. “Tôi” cố mồi lửa nhưng thất bại nhiều lần vì tay run và củi ẩm. Thấy vậy, người lính đối phương tiếp tục ném cho “tôi” một mảnh giấy – đó là một bài thơ anh đang viết dở – để làm mồi lửa. Khi mở bao diêm ra, “tôi” nhận ra chỉ còn lại duy nhất một que diêm cuối cùng. Sự sống của cả hai lúc này phụ thuộc vào que diêm mong manh ấy.

Trong khoảnh khắc quyết định, khi “tôi” run rẩy định bật que diêm, người lính kia bất ngờ lao tới giật lấy. Hoảng sợ, “tôi” vung dao phản ứng. Nhưng đúng lúc ấy, bão đã lặng, trăng sáng vằng vặc ngoài cửa chùa. Dưới ánh trăng hiền hòa, “tôi” chợt dừng tay. Người lính kia bẻ quặt dao, tự tay bật que diêm cuối cùng và châm lửa bằng chính bài thơ của mình. Lửa bùng lên, cứu được sự sống trong đêm giá lạnh.

Tuy nhiên, ngay khi ngọn lửa cháy sáng, người lính đối phương bỗng quỵ xuống. “Tôi” phát hiện anh đã bị thương nặng từ trước, máu chảy nhiều hơn khi anh gắng sức lao tới cứu que diêm. Anh chết trong vòng tay của “tôi”. Hóa ra, anh đã chấp nhận hi sinh để cứu cả hai khỏi chết cóng.

Sáng hôm sau, “tôi” trở về đơn vị và tiếp tục chiến đấu, lập nhiều chiến công. Nhưng khi chiến tranh kết thúc, anh quay lại ngọn núi xưa, ở lại hai năm để xây lại ngôi chùa hoang. Trong chùa không thờ tượng Phật, không đặt chuông mõ, chỉ thờ duy nhất bài thơ của người lính đã chết. Với anh, ánh lửa từ cây diêm cuối cùng ấy chính là ánh sáng của lòng nhân ái, của chất người vượt lên trên hận thù chiến tranh.

Câu chuyện khép lại bằng suy tư của nhân vật “tôi” về “ngọn lửa” đã cháy trong tim con người từ trước cả khi que diêm được bật lên – ngọn lửa của tình thương và sự bao dung, thứ có thể làm tan băng giá của chiến tranh.


Tóm Tắt Tác Phẩm "Cây Diêm Cuối Cùng" - (Trích Chuyện trò) – Cao Huy Thuần

Trang 60, 61, 62, 63 - Ngữ Văn Lớp 11, Tập 2 - Bộ Kết Nối Tri Thức Với Cuộc Sống.

Soạn Bài: Mẫu Đơn

Nhận xét

Tìm Danh Mục Liên Quan

Hiện thêm