Phân tích tác phẩm “Cây diêm cuối cùng”
(Trích Chuyện trò) – Cao Huy Thuần
Trang 60, 61, 62, 63 - Ngữ Văn Lớp 11, Tập 2 - Bộ Kết Nối Tri Thức Với Cuộc Sống.
I. Mở bài
Chiến tranh thường gắn với hận thù, bạo lực và cái chết. Nhưng giữa bóng tối ấy, văn học nhiều khi lại phát hiện ra những đốm sáng của tình người. “Cây diêm cuối cùng” của Cao Huy Thuần là một câu chuyện như thế. Không miêu tả những trận đánh dữ dội, tác phẩm tập trung vào một tình huống đặc biệt: hai người lính ở hai chiến tuyến, lạc vào một ngôi chùa hoang giữa bão tuyết, cùng đối diện với ranh giới mong manh giữa sống và chết. Qua đó, tác giả gửi gắm một thông điệp sâu sắc về bản chất nhân ái bất diệt trong mỗi con người.
II. Phân tích nội dung
1. Tình huống truyện giàu kịch tính và ý nghĩa
Tình huống của truyện được xây dựng hết sức đặc biệt:
-
Không gian: đỉnh núi cao thuộc dãy Hy Mã Lạp Sơn, nơi biên giới “vô định như mây trên trời”.
-
Thời gian: trong một cơn bão tuyết cuồng nộ.
-
Nhân vật: hai người lính thuộc hai phe đối địch.
Giữa bão tuyết, mọi ranh giới trở nên mờ nhạt: biên giới quốc gia, ranh giới chiến tuyến, ranh giới giữa sống và chết. Chỉ còn lại hai con người nhỏ bé trước thiên nhiên khắc nghiệt.
Tình huống ấy tạo nên xung đột sâu sắc:
-
Bản năng sinh tồn ↔ thù hận chiến tranh
-
Con người ↔ kẻ thù
-
Sự sống ↔ cái chết
Chính hoàn cảnh khắc nghiệt ấy đã thử thách và làm lộ rõ bản chất con người.
2. Diễn biến tâm lí tinh tế của hai nhân vật
a. Từ nghi kị đến nhận thức về “kẻ thù chung”
Khi tỉnh dậy trong chùa hoang, nhân vật “tôi” thấy người lính đối phương đang chĩa súng. Không khí căng thẳng bao trùm. Tuy nhiên, cả hai đều không nổ súng.
Điều này cho thấy:
-
Họ chưa hoàn toàn bị chiến tranh làm tê liệt nhân tính.
-
Họ nhận ra có một kẻ thù lớn hơn: cái lạnh và cái chết.
Câu nói: “Sống khác nhau, cả hai có thể chết giống nhau” là một nhận thức quan trọng. Nó mở ra khả năng hóa giải hận thù.
b. Hành động trao bao diêm – mầm lửa đầu tiên của nhân tính
Khi nhân vật “tôi” không có bật lửa, người lính kia ném cho anh bao diêm.
Đây là hành động mang ý nghĩa quyết định:
-
Anh ta chấp nhận trao cho “kẻ thù” cơ hội sống.
-
Anh ta đặt niềm tin vào sự sống chung.
Đó chính là “cây diêm đầu tiên” – không phải que diêm vật chất, mà là đốm lửa của lòng nhân ái đã bùng lên trong tim.
c. Bài thơ – biểu tượng của tâm hồn
Khi việc nhóm lửa thất bại, người lính kia ném cho “tôi” mảnh giấy – một bài thơ chưa hoàn chỉnh.
Chi tiết này rất quan trọng:
-
Anh là người lính nhưng đồng thời là một thi sĩ.
-
Trong hoàn cảnh chiến tranh, anh vẫn giữ được phần tâm hồn nhạy cảm.
Bài thơ chưa hoàn chỉnh tượng trưng cho cuộc đời dang dở. Và khi anh dùng chính bài thơ ấy làm mồi lửa, đó là sự hi sinh của cái đẹp để cứu sự sống.
d. Cao trào: cây diêm cuối cùng
Khi chỉ còn một que diêm, tính mạng của cả hai phụ thuộc vào nó. Nhân vật “tôi” run rẩy, hoảng loạn. Người lính kia bất ngờ lao tới giật lấy.
Khoảnh khắc “tôi” vung dao là đỉnh điểm xung đột. Nhưng ánh trăng bỗng hiện ra:
-
Trăng sáng vằng vặc.
-
Gợi hình ảnh khuôn mặt mẹ.
-
Mang vẻ nhân hậu, bao dung.
Ánh trăng như ánh sáng của lương tri, khiến nhân vật chùn tay.
Người lính kia bật que diêm, châm lửa bằng bài thơ của mình.
3. Cái chết và ý nghĩa nhân văn sâu sắc
Sau khi lửa cháy, người lính kia gục xuống. Anh đã bị thương nặng từ trước. Việc lao đến bật que diêm khiến máu chảy nhiều hơn.
Cái chết ấy:
-
Không bi lụy, không oán trách.
-
Là cái chết của một con người đã giữ trọn phẩm giá.
-
Là sự hi sinh âm thầm cho sự sống của người khác.
Câu văn: “Có một người đã chết để một người được sống” vang lên như một chân lí giản dị mà sâu sắc.
Bếp lửa “không biết phân biệt kẻ thù” – đó là hình ảnh giàu tính biểu tượng cho sự công bằng của sự sống và cho lòng nhân ái vượt lên mọi ranh giới.
4. Hành động xây lại ngôi chùa – sự thức tỉnh
Sau chiến tranh, nhân vật “tôi” quay lại xây chùa.
-
Không thờ Phật vì “Phật đã ở đâu trong tôi ngay từ đêm tôi sống trong chùa hoang”.
-
Chỉ thờ bài thơ của người lính đã chết.
Ngôi chùa trở thành:
-
Biểu tượng của hòa bình.
-
Biểu tượng của sự sám hối và tri ân.
-
Nơi gìn giữ ánh lửa nhân tính.
Hành động ấy cho thấy sự trưởng thành trong nhận thức: chiến thắng thực sự không phải là giành phần thắng trong chiến trận, mà là giữ được chất người.
III. Giá trị nghệ thuật
-
Ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện chân thực, giàu chiều sâu nội tâm.
-
Tình huống truyện độc đáo, tạo kịch tính cao.
-
Miêu tả tâm lí tinh tế, tự nhiên.
-
Hệ thống biểu tượng giàu ý nghĩa:
-
Cây diêm
-
Ngôi chùa
-
Ánh trăng
-
Bài thơ
-
-
Giọng văn triết lí mà giàu cảm xúc, đậm phong cách của Cao Huy Thuần.
IV. Chủ đề và thông điệp
Tác phẩm khẳng định:
-
Trong mỗi con người luôn có sẵn “ngọn lửa” của lòng nhân ái.
-
Chiến tranh có thể tạo ra kẻ thù nhưng không thể hủy diệt hoàn toàn nhân tính.
-
Chỉ cần một đốm lửa nhỏ của tình thương cũng đủ sưởi ấm và cứu rỗi con người.
V. Kết bài
“Cây diêm cuối cùng” không chỉ là câu chuyện về sự sống và cái chết giữa bão tuyết, mà còn là một bản suy tưởng sâu sắc về con người. Qua hình ảnh que diêm nhỏ bé, Cao Huy Thuần đã thắp lên niềm tin vào bản chất thiện lương của nhân loại. Ngọn lửa ấy không chỉ cháy trong ngôi chùa hoang năm xưa, mà còn cháy mãi trong lòng người đọc – như một lời nhắc nhở rằng giữa hận thù và bạo lực, con người vẫn có thể chọn yêu thương.
Phân Tích Tác Phẩm "Cây Diêm Cuối Cùng" - (Trích Chuyện trò) – Cao Huy Thuần
Trang 60, 61, 62, 63 - Ngữ Văn Lớp 11, Tập 2 - Bộ Kết Nối Tri Thức Với Cuộc Sống.
Soạn Bài: Mẫu Đơn

Nhận xét
Đăng nhận xét