Bài cảm nhận của em về truyện ngụ ngôn “Qua cầu rút ván”
Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, truyện “Qua cầu rút ván” là một câu chuyện ngắn gọn nhưng để lại cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Truyện không chỉ kể lại một sự việc quen thuộc trong đời sống mà còn gửi gắm bài học đạo đức thấm thía về cách sống, cách đối nhân xử thế của con người.
Câu chuyện xoay quanh hình ảnh một người buôn bán thường xuyên qua lại trên chiếc cầu gỗ bắc qua con suối để làm ăn. Nhờ có chiếc cầu chung của làng, công việc của người ấy trở nên thuận lợi, cuộc sống ngày càng khá giả. Tuy nhiên, khi đã đạt được lợi ích cho bản thân, người ấy lại nảy sinh lòng ích kỷ, tháo dỡ chiếc cầu sau khi đã qua sông, nhằm ngăn cản người khác không cho họ có cơ hội giống mình. Hành động “qua cầu rút ván” tưởng chừng khôn ngoan nhưng thực chất lại vô cùng sai trái.
Điều khiến em ấn tượng nhất trong truyện chính là sự ích kỷ và vô ơn của nhân vật. Người ấy đã từng nhờ chiếc cầu – công sức chung của cả cộng đồng – mà có được thành công, nhưng lại không hề biết trân trọng. Trái lại, khi đã đạt được mục đích, người ấy sẵn sàng phá bỏ con đường chung, gây khó khăn cho mọi người. Qua đó, em nhận ra rằng lòng tham và sự ích kỷ có thể khiến con người trở nên mù quáng, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt mà không nghĩ đến hậu quả lâu dài.
Không chỉ vậy, truyện còn cho thấy hậu quả tất yếu của lối sống ích kỷ. Việc tháo ván cầu không chỉ khiến người khác gặp nguy hiểm mà cuối cùng còn quay lại gây họa cho chính kẻ gây ra chuyện. Tai nạn xảy đến là lời cảnh tỉnh đắt giá, cho thấy rằng người làm điều xấu rồi cũng sẽ phải trả giá. Em cảm thấy bài học này rất thực tế, bởi trong cuộc sống, nếu ta làm tổn hại đến lợi ích chung thì sớm muộn cũng sẽ tự làm hại chính mình.
Bên cạnh việc phê phán cái xấu, truyện “Qua cầu rút ván” còn dạy em một bài học quý báu về lòng biết ơn và tinh thần sống vì cộng đồng. Mỗi thành công của con người đều có sự giúp đỡ của người khác, của tập thể và xã hội. Vì vậy, ta cần biết trân trọng những điều đã giúp mình trưởng thành, không nên quay lưng hay phản bội lại những gì từng nâng đỡ mình. Sống biết điều, có trước có sau không chỉ khiến ta được mọi người yêu quý mà còn giúp xã hội trở nên tốt đẹp hơn.
Sau khi đọc truyện, em tự nhìn lại bản thân và rút ra cho mình nhiều bài học ý nghĩa. Em hiểu rằng trong học tập cũng như trong cuộc sống, không nên chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân mà quên đi lợi ích chung. Khi được thầy cô dạy dỗ, bạn bè giúp đỡ, em cần ghi nhớ và biết ơn, không nên ích kỷ hay vô tâm. Chỉ khi biết sống chân thành, chia sẻ và giúp đỡ người khác, em mới có thể nhận lại sự tin yêu và tôn trọng.
Tóm lại, truyện ngụ ngôn “Qua cầu rút ván” là một câu chuyện tuy giản dị nhưng mang giá trị giáo dục sâu sắc. Truyện giúp em hiểu rõ hơn về tác hại của lòng ích kỷ, đồng thời nhắc nhở em phải sống có đạo đức, biết ơn và biết nghĩ cho người khác. Đây là bài học mà em sẽ luôn ghi nhớ và cố gắng thực hiện trong cuộc sống hằng ngày.
Bài Cảm Nhận Của Em Về Truyện Ngụ Ngôn "Qua Cầu Rút Ván"
Truyện Ngụ Ngôn Dân Gian Việt Nam
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét