JACK VÀ CÂY ĐẬU THẦN (JACK AND THE BEANSTALK)
(Truyện cổ tích châu Âu – Phiên bản kể chi tiết)
PHẦN 1: CẬU BÉ JACK NGHÈO KHÓ VÀ NHỮNG HẠT ĐẬU BÍ ẨN
Ngày xưa, rất lâu về trước, tại một vùng quê nghèo nàn và hẻo lánh của nước Anh cổ kính, có hai mẹ con sống trong một túp lều nhỏ nằm nép mình bên sườn đồi. Căn nhà lợp mái tranh cũ kỹ, tường gỗ đã mục nát theo năm tháng, nhưng lúc nào cũng ấm áp bởi tình yêu thương chân thành của hai mẹ con dành cho nhau.
Người mẹ là một phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó. Bà đã góa chồng từ khi Jack còn rất nhỏ. Từ đó, bà một mình tần tảo nuôi con, làm đủ mọi công việc nặng nhọc để kiếm sống. Dù cuộc sống thiếu thốn trăm bề, bà vẫn luôn dạy Jack phải sống lương thiện, thật thà và biết quan tâm đến người khác.
Jack là một cậu bé gầy gò, mái tóc nâu rối bù, đôi mắt to tròn luôn ánh lên vẻ ngây thơ và tò mò. Tuy gia đình nghèo khổ, Jack vẫn là một đứa trẻ tốt bụng, ngoan ngoãn và giàu lòng trắc ẩn. Cậu luôn sẵn sàng giúp đỡ mẹ những việc lặt vặt trong nhà và chưa bao giờ than phiền về cuộc sống cơ cực của mình.
Tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chỉ có một con bò sữa. Con bò ấy mỗi ngày đều cho sữa, nhờ đó hai mẹ con có thể đem bán lấy tiền mua bánh mì, bột mì và những nhu yếu phẩm tối thiểu để sống qua ngày. Đối với Jack và mẹ, con bò không chỉ là nguồn sống mà còn giống như một người bạn thân thiết trong gia đình.
Thế nhưng, một ngày nọ, con bò đột nhiên ngừng cho sữa. Dù người mẹ đã cố gắng chăm sóc, cho ăn cỏ tươi và nước sạch, nhưng con bò vẫn không cho ra một giọt sữa nào. Điều đó khiến cuộc sống vốn đã khó khăn của hai mẹ con nay lại càng thêm túng quẫn.
Những đồng tiền ít ỏi cuối cùng cũng dần cạn kiệt. Trong căn bếp nhỏ, túi bột mì trống rỗng, bếp lửa nguội lạnh, không còn mùi bánh mì thơm như những ngày trước. Người mẹ ngồi thở dài bên bàn gỗ cũ, gương mặt hốc hác hiện rõ nỗi lo âu.
Sau một hồi suy nghĩ, bà buồn bã nói với Jack:
— “Jack à, mẹ e rằng chúng ta không còn cách nào khác. Ngày mai con phải đem con bò ra chợ bán đi. Có tiền, chúng ta mới có thể mua thức ăn mà sống tiếp.”
Nghe mẹ nói vậy, Jack vô cùng buồn bã. Cậu vuốt ve con bò, đôi mắt rưng rưng. Dù rất thương con bò đã gắn bó với mình từ lâu, Jack hiểu rằng mẹ nói đúng. Nếu không bán bò, hai mẹ con sẽ chẳng còn gì để ăn.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng sau những ngọn đồi, Jack dắt con bò bước đi trên con đường đất dẫn ra chợ. Trên đường đi, cậu vừa đi vừa nghĩ về tương lai mờ mịt của hai mẹ con, trong lòng tràn đầy lo lắng và bất an.
Bỗng nhiên, Jack gặp một ông lão kỳ lạ. Ông lão mặc chiếc áo choàng dài cũ kỹ, râu tóc bạc trắng, đôi mắt sáng và nụ cười bí ẩn. Ông chặn Jack lại và nhìn con bò một lúc lâu, rồi lên tiếng:
— “Cháu trai, cháu định đem con bò này đi đâu vậy?”
Jack lễ phép trả lời:
— “Cháu đem bò ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn cho mẹ cháu, thưa ông.”
Ông lão gật gù, rồi thò tay vào túi áo, lấy ra năm hạt đậu trông rất bình thường, nhưng lại ánh lên một vẻ lấp lánh kỳ lạ dưới ánh nắng sớm.
Ông lão nói bằng giọng trầm ấm:
— “Ta sẽ đổi con bò này lấy năm hạt đậu thần. Chúng không phải hạt đậu bình thường đâu. Chúng có phép màu, có thể mang lại vận may lớn cho cháu.”
Jack nhìn những hạt đậu trong tay ông lão, vừa tò mò vừa phân vân. Cậu chưa từng nghe đến hạt đậu nào có phép màu, nhưng ánh mắt chân thành và giọng nói chắc chắn của ông lão khiến cậu cảm thấy tin tưởng một cách kỳ lạ.
Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, Jack đồng ý đổi con bò lấy năm hạt đậu mà không hề biết rằng quyết định ấy sắp sửa mở ra một chuỗi những sự kiện kỳ diệu, nguy hiểm nhưng cũng vô cùng phi thường trong cuộc đời cậu…
PHẦN 2: CƠN GIẬN CỦA NGƯỜI MẸ VÀ CÂY ĐẬU KỲ DIỆU VƯƠN LÊN TRỜI
Sau khi đổi con bò lấy năm hạt đậu, Jack nắm chặt những hạt đậu trong tay và tiếp tục bước đi trên con đường về nhà. Trong lòng cậu vừa hồi hộp, vừa lo lắng, vừa có chút hy vọng mơ hồ. Cậu không biết liệu mình đã làm đúng hay sai, nhưng lời nói của ông lão vẫn vang vọng trong đầu: “Đây là những hạt đậu thần.”
Khi Jack về đến túp lều nhỏ, mặt trời đã dần lặn sau những ngọn đồi xa. Người mẹ đang ngồi chờ con với vẻ mặt đầy mong ngóng. Vừa thấy Jack, bà vội vàng hỏi:
— “Jack, con bán được bao nhiêu tiền? Chúng ta có thể mua bánh mì tối nay không?”
Jack chần chừ một chút rồi mở bàn tay ra, để lộ năm hạt đậu nhỏ bé. Cậu nói khẽ:
— “Mẹ ơi, con… con đã đổi con bò lấy những hạt đậu này. Ông lão nói chúng là hạt đậu thần.”
Nghe xong, gương mặt người mẹ bỗng tái đi vì tức giận và thất vọng. Bà không tin vào tai mình nữa. Con bò – tài sản cuối cùng của gia đình – lại bị đổi lấy vài hạt đậu vô giá trị.
— “Con thật là dại dột, Jack!” — bà bật khóc — “Hạt đậu thì có ích gì? Chúng ta lấy gì mà sống đây?”
Trong cơn giận dữ, người mẹ giật lấy những hạt đậu từ tay Jack và ném thẳng ra ngoài cửa sổ, ra khu vườn nhỏ phía sau nhà. Bà quay lưng lại, buồn bã và mệt mỏi, rồi đi vào trong nhà. Đêm đó, hai mẹ con đi ngủ với chiếc bụng đói, không có lấy một mẩu bánh mì để ăn.
Jack nằm trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, lắng nghe tiếng gió thổi ngoài kia. Cậu thấy lòng nặng trĩu, hối hận vì đã khiến mẹ buồn. Trước khi chìm vào giấc ngủ, Jack thầm cầu mong rằng những hạt đậu kia thật sự có phép màu, dù cậu cũng không dám hy vọng nhiều.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, Jack giật mình tỉnh giấc vì một cảm giác rất lạ. Ánh sáng trong phòng bỗng trở nên mờ đi, như thể có thứ gì đó rất lớn đang che khuất bầu trời.
Cậu vội vàng bật dậy, chạy ra cửa sổ nhìn xuống khu vườn. Trước mắt Jack là một cảnh tượng không thể tin nổi.
Từ nơi những hạt đậu bị ném xuống, một cây đậu khổng lồ đã mọc lên trong suốt một đêm. Thân cây to lớn, xanh mướt, xoắn vặn như những sợi dây thừng khổng lồ, vươn thẳng lên cao, xuyên qua mây trắng và biến mất vào tận bầu trời. Lá cây to như những cánh quạt, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Jack há hốc mồm kinh ngạc, tim đập thình thịch vì vừa sợ hãi vừa phấn khích. Tiếng cậu kêu lên khiến người mẹ chạy ra:
— “Chuyện gì vậy, Jack?”
Khi bà nhìn thấy cây đậu, bà sững sờ, không nói nên lời. Cơn giận dữ tối qua nhường chỗ cho sự ngạc nhiên và hoang mang. Bà lẩm bẩm:
— “Không thể nào… đúng là phép màu thật sao?”
Jack tiến lại gần thân cây, đưa tay chạm vào lớp vỏ mát lạnh và chắc chắn. Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác thôi thúc kỳ lạ, như thể cây đậu đang gọi cậu leo lên.
— “Mẹ ơi, con muốn leo lên xem trên đó có gì.”
Người mẹ hoảng hốt lắc đầu:
— “Không được! Nguy hiểm lắm, Jack. Ai biết trên cao kia có gì chờ đợi con chứ?”
Nhưng Jack không thể cưỡng lại sự tò mò. Cậu tin rằng cây đậu thần không thể mọc lên vô cớ. Nó chắc chắn dẫn đến một điều gì đó đặc biệt, có thể là cơ hội để thay đổi cuộc sống nghèo khổ của hai mẹ con.
Sau một hồi do dự, người mẹ đành dặn dò:
— “Nếu con nhất định muốn đi, hãy cẩn thận. Đừng đi quá lâu, và hãy quay về an toàn.”
Jack gật đầu, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu leo lên cây đậu thần. Thân cây to lớn giúp cậu dễ dàng bám tay, từng bước từng bước một, leo cao dần, cao dần, cho đến khi mặt đất phía dưới trở nên bé xíu.
Mây trắng bao quanh cậu, gió thổi mát lạnh. Jack không hề biết rằng phía trên kia, giữa những đám mây, một thế giới hoàn toàn khác đang chờ đợi cậu, cùng với những thử thách và bí mật vô cùng nguy hiểm…
PHẦN 3: VÙNG ĐẤT TRÊN MÂY VÀ LÂU ĐÀI CỦA GÃ KHỔNG LỒ
Jack leo mãi, leo mãi, cho đến khi đôi tay mỏi nhừ và hơi thở trở nên gấp gáp. Khi cậu ngước nhìn lên, mây trắng dày đặc bao phủ khắp xung quanh, khiến cậu có cảm giác như đang lạc vào một thế giới mơ hồ giữa trời và đất. Cuối cùng, sau một hồi cố gắng, Jack trèo qua tầng mây dày và đặt chân lên một vùng đất kỳ lạ nằm giữa bầu trời.
Trước mắt cậu là một cánh đồng rộng lớn, cỏ xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Không khí nơi đây trong lành và yên tĩnh lạ thường. Xa xa, nổi bật giữa không gian mờ sương là một tòa lâu đài khổng lồ, với những bức tường đá cao sừng sững và cánh cổng đồ sộ bằng sắt đen. So với vóc dáng nhỏ bé của Jack, lâu đài ấy trông như một ngọn núi.
Jack vừa tò mò vừa lo sợ. Cậu bước từng bước chậm rãi, tim đập thình thịch khi tiến lại gần lâu đài. Mỗi bước chân vang lên trên con đường đá lạnh lẽo, khiến cậu càng cảm thấy mình đang xâm nhập vào một nơi không thuộc về con người.
Khi Jack đến trước cổng lâu đài, cánh cửa bỗng mở ra, và một người phụ nữ khổng lồ xuất hiện. Đó là vợ của gã khổng lồ. Bà có thân hình to lớn, nhưng gương mặt lại hiền hậu và ánh mắt dịu dàng hơn chồng mình.
Jack run rẩy tiến lên, lễ phép nói:
— “Thưa bà, cháu bị lạc đường và đang rất đói. Bà có thể cho cháu xin một ít thức ăn được không ạ?”
Người phụ nữ nhìn Jack từ đầu đến chân, thoáng ngập ngừng. Bà hiểu rõ chồng mình là một gã khổng lồ hung dữ, thích ăn thịt người. Nhưng nhìn dáng vẻ gầy gò, tội nghiệp của Jack, lòng trắc ẩn trong bà trỗi dậy.
— “Cháu bé, cháu không nên ở đây. Nếu chồng ta về mà thấy cháu, nó sẽ ăn thịt cháu mất.”
Jack cúi đầu van xin:
— “Xin bà thương cháu. Cháu đã đói nhiều ngày rồi.”
Cuối cùng, người phụ nữ khổng lồ động lòng. Bà đưa Jack vào trong lâu đài và giấu cậu trong một góc bếp, rồi mang cho cậu một mẩu bánh mì và một bát sữa nóng. Jack ăn ngấu nghiến, cảm thấy ngon hơn bất cứ bữa ăn nào cậu từng có.
Chưa kịp ăn xong, bỗng nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội. “Thình thịch! Thình thịch!” — tiếng bước chân nặng nề vang lên từ xa. Người phụ nữ hoảng hốt thì thầm:
— “Chồng ta về rồi! Mau trốn đi!”
Bà vội vàng giấu Jack vào trong một chiếc chum lớn. Vừa lúc đó, gã khổng lồ bước vào lâu đài. Hắn to lớn đến mức mỗi bước đi đều khiến sàn nhà rung lên. Gã ném những bao tải nặng xuống đất, rồi ngửi ngửi không khí và gầm lên bằng giọng trầm đục:
Jack run lên vì sợ hãi, nín thở trong chiếc chum tối om. Tim cậu đập mạnh đến mức tưởng chừng gã khổng lồ cũng có thể nghe thấy.
Người vợ cố gắng trấn an chồng:
— “Ông tưởng tượng thôi. Chắc là mùi người từ dưới trần gian bay lên đấy.”
Gã khổng lồ càu nhàu, nhưng rồi cũng ngồi xuống bàn ăn. Hắn mở những bao tải và đổ ra những túi vàng lấp lánh, đếm từng đồng xu vàng kêu leng keng vang khắp căn phòng. Ánh vàng rực rỡ lọt vào chiếc chum khiến Jack mở to mắt kinh ngạc.
Sau khi ăn xong, gã khổng lồ đặt những túi vàng sang một bên, ngáp dài rồi nằm lăn ra ngủ. Chẳng mấy chốc, tiếng ngáy như sấm rền vang lên khắp lâu đài.
Nghe thấy tiếng ngáy đều đều, Jack nhẹ nhàng bước ra khỏi chỗ trốn. Tim cậu vẫn còn đập mạnh, nhưng đôi mắt lại không thể rời khỏi những túi vàng. Jack nghĩ đến mẹ mình đang đói khổ dưới trần gian, đến căn nhà trống rỗng và những ngày tháng thiếu thốn.
Cẩn thận từng bước, Jack lấy một túi vàng nhỏ, đủ nhẹ để có thể mang theo, rồi rón rén chạy ra khỏi lâu đài. Cậu lao nhanh về phía cây đậu thần và leo xuống trong im lặng, không hề hay biết rằng đây mới chỉ là lần phiêu lưu đầu tiên, và còn nhiều điều nguy hiểm hơn đang chờ đợi cậu ở phía trước…
PHẦN 4: CHIẾC TÚI VÀNG, CÂY ĐÀN THẦN VÀ LẦN TRỞ LẠI NGUY HIỂM
Khi Jack về đến nhà, trời đã tối. Cậu tụt xuống khỏi cây đậu thần, ôm chặt chiếc túi vàng trong tay rồi chạy vội vào trong túp lều. Người mẹ đang ngồi bên bếp lửa nguội lạnh, gương mặt đầy lo lắng. Vừa thấy Jack bình an trở về, bà thở phào nhẹ nhõm.
Khi Jack đổ những đồng vàng lấp lánh ra bàn, người mẹ kinh ngạc đến sững sờ. Những đồng xu vàng sáng rực như ánh mặt trời, kêu leng keng mỗi khi chạm vào nhau.
— “Trời ơi, Jack! Con lấy những thứ này từ đâu ra vậy?”
Jack kể lại toàn bộ câu chuyện về cây đậu thần, vùng đất trên mây, lâu đài khổng lồ và gã khổng lồ hung dữ. Người mẹ vừa nghe vừa run rẩy vì sợ hãi, nhưng cũng không khỏi mừng rỡ khi thấy vận may bất ngờ đến với hai mẹ con.
Nhờ túi vàng ấy, họ có đủ tiền mua thức ăn, sửa lại căn nhà dột nát và sống thoải mái hơn một thời gian. Nhưng chẳng bao lâu sau, số vàng dần vơi đi. Cuộc sống lại bắt đầu khó khăn như trước.
Một ngày nọ, Jack nhớ đến lâu đài trên mây và những bảo vật mà gã khổng lồ sở hữu. Trong lòng cậu dâng lên ý nghĩ rằng biết đâu cây đậu thần sẽ lại mang đến cơ hội cho hai mẹ con.
Bất chấp lời can ngăn của mẹ, Jack quyết định leo lên cây đậu thần lần thứ hai.
Lần này, khi đến vùng đất trên mây, Jack đi thẳng đến lâu đài quen thuộc. Người vợ khổng lồ lại ra mở cửa. Vừa nhìn thấy Jack, bà hoảng hốt thì thầm:
— “Sao cháu lại quay lại? Cháu không sợ bị ăn thịt sao?”
Jack khẩn khoản:
— “Xin bà giúp cháu lần nữa. Cháu chỉ cần chút thức ăn thôi.”
Động lòng, người phụ nữ lại cho Jack vào và giấu cậu đi. Đúng lúc đó, gã khổng lồ trở về với những bước chân làm rung chuyển cả lâu đài.
Jack nín thở, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nhưng lần này, gã khổng lồ không tìm thấy gì. Sau bữa ăn, hắn đặt lên bàn một cây đàn hạc bằng vàng rồi ra lệnh:
— “Đàn hạc kia, hãy hát cho ta nghe!”
Thật kỳ diệu, cây đàn tự cất lên âm thanh trong trẻo, du dương, khiến cả lâu đài như chìm trong giấc mơ. Jack chưa từng nghe âm nhạc nào hay đến thế. Cậu nhận ra rằng cây đàn ấy chắc chắn là một bảo vật có phép màu.
Khi gã khổng lồ ngủ say, Jack nhẹ nhàng bò ra khỏi chỗ trốn, tiến lại gần cây đàn. Tim cậu đập thình thịch, từng bước đi như kéo dài vô tận. Jack ôm lấy cây đàn và chạy nhanh ra khỏi lâu đài.
Nhưng lần này, mọi chuyện không suôn sẻ như trước.
Cây đàn bỗng kêu lên bằng giọng hoảng hốt:
— “Chủ ơi! Có trộm! Có trộm!”
Tiếng kêu vang dội khắp lâu đài. Gã khổng lồ choàng tỉnh, gầm lên giận dữ rồi đuổi theo Jack. Mặt đất rung chuyển dưới những bước chân nặng nề của hắn.
Jack chạy hết sức mình, lao về phía cây đậu thần và trượt nhanh xuống thân cây. Phía sau, gã khổng lồ gầm rú, bám theo từng bước, thân hình to lớn khiến cây đậu rung lên dữ dội.
Ở dưới nhà, người mẹ nghe thấy tiếng động lạ, vội vàng chạy ra. Bà hoảng hốt khi thấy Jack đang leo xuống, phía trên là gã khổng lồ khủng khiếp.
— “Nhanh lên, Jack!” — bà hét lớn.
Jack chạm đất, vớ lấy chiếc rìu đặt gần cửa nhà. Gã khổng lồ vẫn đang trèo xuống, mỗi bước khiến cây đậu lắc lư dữ dội.
Jack giơ cao rìu, chặt mạnh vào thân cây đậu thần. Nhát chặt này, rồi nhát chặt khác…
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Gã khổng lồ có thoát được không?
PHẦN 5: CÂY ĐẬU GÃY ĐỔ VÀ CUỘC SỐNG MỚI CỦA JACK
Jack nghiến chặt răng, dồn hết sức lực còn lại để chặt vào thân cây đậu thần. Mỗi nhát rìu giáng xuống đều vang lên tiếng “rắc… rắc…” khô khốc. Thân cây khổng lồ rung chuyển dữ dội, lá rung bần bật, những hạt sương rơi xuống như mưa.
Phía trên cao, gã khổng lồ đang trèo xuống, vừa leo vừa gầm rú giận dữ. Hắn vươn bàn tay to lớn cố chộp lấy Jack, nhưng khoảng cách ngày một xa dần.
— “Dừng lại, thằng nhóc kia!” — gã rống lên.
Người mẹ đứng phía sau Jack, vừa run rẩy vừa cầu nguyện. Bà hiểu rằng nếu cây đậu không đổ kịp thời, tai họa khủng khiếp sẽ ập xuống hai mẹ con.
Cuối cùng, với nhát rìu quyết định, thân cây đậu thần gãy rầm một tiếng long trời lở đất. Cả cây đậu khổng lồ đổ sập xuống, kéo theo gã khổng lồ rơi từ trên cao xuống mặt đất. Một tiếng động vang lên chấn động cả vùng, rồi mọi thứ trở nên im lặng.
Gã khổng lồ đã không còn sống sót sau cú ngã ấy. Cây đậu thần cũng biến mất mãi mãi, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Jack và mẹ ôm chầm lấy nhau, run rẩy vì sợ hãi nhưng cũng nhẹ nhõm vô cùng. Tai họa đã qua, và họ biết rằng từ nay sẽ không còn ai có thể gây nguy hiểm cho họ nữa.
Nhờ những túi vàng và cây đàn hạc thần, cuộc sống của hai mẹ con thay đổi hoàn toàn. Cây đàn hạc, với phép màu của mình, mỗi khi được yêu cầu lại cất lên những giai điệu trong trẻo và mang đến niềm vui, sự bình yên cho ngôi nhà nhỏ.
Jack không còn là cậu bé nghèo khổ, ngây thơ như trước. Qua những chuyến phiêu lưu đầy nguy hiểm, cậu đã trở nên dũng cảm, chín chắn và biết suy nghĩ hơn. Jack hiểu rằng lòng tham có thể dẫn đến tai họa, nhưng sự dũng cảm, thông minh và tình yêu thương dành cho gia đình mới là điều quý giá nhất.
Cậu dùng vàng để giúp đỡ mẹ, sửa sang nhà cửa, giúp đỡ những người nghèo khổ trong vùng. Hai mẹ con sống một cuộc đời ấm no, hạnh phúc, không còn cảnh đói rét như xưa.
Về sau, mỗi khi nhìn lên bầu trời xanh thẳm, Jack lại nhớ đến cây đậu thần đã từng nối liền mặt đất với thế giới kỳ diệu trên mây. Dù cây đậu không còn nữa, nhưng bài học về lòng can đảm, sự lựa chọn đúng đắn và tình mẫu tử sẽ mãi mãi khắc sâu trong tim cậu.
Và từ đó, Jack cùng mẹ sống hạnh phúc bên nhau cho đến cuối đời.
✨ HẾT TRUYỆN ✨

.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét