Bài Thơ "Xuân" - Xuân Diệu

Xuân

Xuân Diệu

Lá bàng non ngon lành như ăn được.

Trời tạnh mà lá mới ướt như mưa.

Nhựa bàng đỏ còn thắm đầu lá biếc;

Gió rào rào tốc áo lá còn thưa.

Một dãy cây bàng tuổi còn trẻ lắm

Biết gió đùa nên cây lại đùa hơn.

Những chồi nhọn vui tươi châm khoảng thắm,

Cành lao xao chuyền ánh lá xanh rờn.

Tôi đi giữa buổi đầu ngày, đi giữa

Buổi đầu xuân – đi giữa buổi đầu tiên

Như sáng nay cuộc đời vừa mới mở.

Và ban đầu cây với gió cười duyên.


BÀI THƠ “XUÂN” – XUÂN DIỆU

Xuân Diệu được mệnh danh là “nhà thơ của mùa xuân, của tình yêu và tuổi trẻ”. Thơ ông luôn tràn đầy cảm xúc nồng nàn, say đắm trước vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống. Bài thơ “Xuân” là một tác phẩm tiêu biểu cho hồn thơ ấy, thể hiện niềm vui rạo rực, tinh tế của thi sĩ trước buổi đầu xuân tươi non, tràn trề sức sống.

Mở đầu bài thơ, Xuân Diệu đưa người đọc vào một không gian xuân rất gần gũi và cụ thể với hình ảnh cây bàng:

“Lá bàng non ngon lành như ăn được.”

So sánh đầy táo bạo và giàu cảm giác ấy cho thấy cái nhìn rất riêng của Xuân Diệu. Lá bàng non không chỉ xanh tươi mà còn mang vị “ngon lành”, gợi cảm giác căng tràn nhựa sống. Thiên nhiên trong cảm nhận của nhà thơ không tĩnh tại mà sống động, có hương vị, có sức hấp dẫn như chính sự sống của con người.

Những câu thơ tiếp theo tiếp tục khắc họa vẻ đẹp tinh khôi của cảnh xuân:

“Trời tạnh mà lá mới ướt như mưa.
Nhựa bàng đỏ còn thắm đầu lá biếc;”

Thiên nhiên hiện lên trong trẻo, mềm mại và tràn đầy sinh khí. Lá cây long lanh như vừa được gột rửa, nhựa bàng đỏ thắm làm nổi bật sắc xanh non của lá. Những chi tiết nhỏ bé ấy cho thấy sự quan sát rất tinh tế, tỉ mỉ của nhà thơ, đồng thời thể hiện niềm say mê trước vẻ đẹp mong manh của buổi đầu xuân.

Không gian thơ trở nên rộn ràng hơn khi có sự xuất hiện của gió:

“Gió rào rào tốc áo lá còn thưa.”

Gió xuân không nhẹ nhàng, lặng lẽ mà “rào rào”, mang theo sức sống mạnh mẽ của đất trời. Thiên nhiên dường như cũng mang tâm hồn trẻ trung, tinh nghịch:

“Biết gió đùa nên cây lại đùa hơn.”

Cách nhân hóa khiến cây và gió trở thành những sinh thể có cảm xúc, có sự giao hòa, vui đùa. Đó chính là thế giới xuân đầy sinh động, nơi mọi vật đều trẻ trung, tươi mới.

Ở khổ thơ tiếp theo, Xuân Diệu tiếp tục nhấn mạnh vẻ non tơ, tràn đầy hi vọng của sự sống:

“Những chồi nhọn vui tươi châm khoảng thắm,
Cành lao xao chuyền ánh lá xanh rờn.”

Hình ảnh chồi non, cành lá không chỉ gợi sự sinh sôi nảy nở mà còn thể hiện nhịp chuyển động liên tục của thiên nhiên. Màu xanh “xanh rờn” càng làm nổi bật cảm giác mơn mởn, căng tràn sức sống của mùa xuân.

Đến hai khổ thơ cuối, cảm xúc của nhà thơ hòa quyện sâu sắc với cảnh vật:

“Tôi đi giữa buổi đầu ngày, đi giữa
Buổi đầu xuân – đi giữa buổi đầu tiên”

Nhà thơ không đứng ngoài ngắm nhìn mà hòa mình vào mùa xuân. “Buổi đầu” được lặp lại nhiều lần như nhấn mạnh khoảnh khắc khởi đầu đầy ý nghĩa của sự sống, của tuổi trẻ, của cuộc đời.

Bài thơ khép lại bằng cảm xúc lạc quan, yêu đời:

“Như sáng nay cuộc đời vừa mới mở.
Và ban đầu cây với gió cười duyên.”

Xuân không chỉ là mùa của thiên nhiên mà còn là mùa của lòng người. Cuộc đời như vừa “mới mở”, tràn đầy hi vọng và niềm vui. Nụ cười của cây và gió cũng chính là nụ cười của thi sĩ trước cuộc sống.

Tóm lại, bài thơ “Xuân” của Xuân Diệu là một bức tranh xuân tươi sáng, tràn đầy sức sống và cảm xúc. Qua những hình ảnh giàu gợi tả, ngôn ngữ tinh tế và cảm xúc say mê, tác giả đã thể hiện tình yêu tha thiết với thiên nhiên, tuổi trẻ và cuộc đời. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của mùa xuân mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm tin yêu, trân trọng từng khoảnh khắc sống.

Tuyển Tập Những Bài Thơ Hay Nhất Về Mùa Xuân. 

Nhận xét

Tìm Danh Mục Liên Quan

Hiện thêm