Bài thơ “Xuân về” – Chu Minh Khôi

“Xuân về”

Chu Minh Khôi

Trời mới ửng lên nắng trạng nguyên

Tiếng chim thả chữ xuống vòm hiên

Tháng giêng khép mắt cười e ấp

Lộc biếc mọc răng khểnh nõn duyên.

Chợ Tết gặp phiên đông thật đông

Đào phai chúm chím khóe môi hồng

Dăm ba thôn nữ về qua ngõ

Cười vỡ khoảng trời ngọc bích trong.

Đã thấy hơi xuân trong gió may

Vương trên mái lá tiễn đông gầy

Nhà ai vừa quét tường vôi trắng

Thỏ thẻ bên thềm hoa cúc lay.

Mòn đợi mưa xuân phơi phới bay

Dáng mơ thôn nữ ngấm men say

Văn nghệ chi đoàn xuân đã hẹn

Em có sang tìm ta tối nay?


BÀI THƠ “XUÂN VỀ” – CHU MINH KHÔI

Trong mạch nguồn thi ca viết về mùa xuân – mùa của khởi đầu, của sinh sôi và hy vọng – bài thơ “Xuân về” của Chu Minh Khôi hiện lên như một bức tranh làng quê Việt Nam dịu dàng, tươi non và đầy sức sống. Không ồn ào, rực rỡ, mùa xuân trong thơ ông đến rất khẽ, rất duyên, len lỏi vào từng cảnh vật, từng dáng người và cả những rung động thầm thì của lòng người.

Ngay từ khổ thơ mở đầu, nhà thơ đã mở ra một không gian xuân trong trẻo bằng những hình ảnh giàu liên tưởng:

“Trời mới ửng lên nắng trạng nguyên
Tiếng chim thả chữ xuống vòm hiên”

“Nắng trạng nguyên” là một cách gọi đầy sáng tạo, vừa gợi sắc nắng xuân tươi mới, vừa mang theo cảm thức về sự đỗ đạt, hanh thông – những ước vọng tốt lành của con người mỗi độ đầu năm. Tiếng chim không chỉ hót mà còn “thả chữ”, gieo xuống mái hiên những thanh âm như những nét chữ đầu xuân, khiến thiên nhiên mang dáng vẻ của một trang sách đang được viết nên. Xuân vì thế không chỉ là mùa của cảnh sắc mà còn là mùa của tri thức, của hy vọng và khởi đầu.

Cảm thức ấy tiếp tục được bồi đắp bằng những nhân hóa tinh tế:

“Tháng giêng khép mắt cười e ấp
Lộc biếc mọc răng khểnh nõn duyên.”

Tháng Giêng hiện lên như một thiếu nữ mới lớn, e ấp, dịu dàng. Những chồi lộc non được cảm nhận bằng cái nhìn rất “người”: “mọc răng khểnh”, vừa ngộ nghĩnh vừa duyên dáng. Cảnh vật vì thế trở nên gần gũi, có hồn, mang nét đáng yêu rất riêng của làng quê Việt.

Sang khổ thơ thứ hai, không gian xuân mở rộng ra chợ Tết – nơi hội tụ nhịp sống rộn ràng của con người:

“Chợ Tết gặp phiên đông thật đông
Đào phai chúm chím khóe môi hồng”

Phiên chợ không chỉ đông người mà còn đông niềm vui, đông sắc xuân. Cành đào phai được ví như “khóe môi hồng” đang chúm chím cười, khiến hoa đào mang dáng dấp của con người, của nụ cười thiếu nữ. Hình ảnh các “thôn nữ về qua ngõ” với tiếng cười “vỡ khoảng trời ngọc bích trong” đã đẩy cảm xúc xuân lên cao trào: đó là tuổi trẻ, là thanh xuân, là niềm vui trong veo của đời sống thôn quê.

Đến khổ thơ thứ ba, nhịp điệu lắng lại, xuân hiện ra nhẹ nhàng và sâu hơn:

“Đã thấy hơi xuân trong gió may
Vương trên mái lá tiễn đông gầy”

Xuân không đến đột ngột mà đến trong sự giao mùa, trong làn gió may còn sót lại, trong cái “đông gầy” đang dần lùi xa. Những chi tiết rất đời như “tường vôi trắng”, “hoa cúc lay” gợi nên một không gian yên bình, ấm áp, nơi xuân không chỉ ở ngoài cảnh mà còn thấm vào nếp sinh hoạt, vào hơi thở của mỗi mái nhà.

Khổ thơ cuối là điểm kết tinh cảm xúc, nơi mùa xuân hòa quyện cùng tình người:

“Văn nghệ chi đoàn xuân đã hẹn
Em có sang tìm ta tối nay?”

Từ thiên nhiên, cảnh vật, bài thơ khép lại bằng một lời hẹn rất đời, rất trẻ. Xuân không còn là khái niệm trừu tượng mà trở thành động lực kết nối con người, khơi dậy những rung động tình cảm trong sáng, chân thành. Câu hỏi tu từ nhẹ nhàng mà gợi mở, để lại dư âm bâng khuâng, ấm áp trong lòng người đọc.

Có thể nói, “Xuân về” không tìm đến những hình ảnh lớn lao hay triết lý cao siêu, mà chinh phục người đọc bằng sự tinh tế trong cảm nhận và ngôn ngữ giàu sức gợi. Bài thơ là một khúc xuân êm đềm, mang đậm hồn quê Việt, nơi thiên nhiên, con người và cảm xúc giao hòa trong vẻ đẹp mộc mạc mà sâu lắng. Đọc “Xuân về”, ta không chỉ thấy xuân của đất trời, mà còn bắt gặp xuân trong chính lòng mình.

Tuyển Tập Những Bài Thơ Hay Nhất Về Mùa Xuân.

Nhận xét

Tìm Danh Mục Liên Quan

Hiện thêm