MÙA XUÂN NGÀY ẤY!
Mùa xuân ngày ấy đến rất chậm
Chậm như tuổi thơ đứng đợi hiên nhà
Chưa có điện thoại trong tay nắm
Chỉ có tiếng cười gọi gió xa.
Xuân ngày ấy không cần kết nối
Chẳng wifi, chẳng mạng bốn phương
Chỉ cần một sân chung trước ngõ
Là đủ đầy cả một mùa thương.
Ta mong Tết từ đầu tháng Chạp
Áo mới treo, ngắm mãi không thôi
Phong bao đỏ chưa cần nhiều lắm
Vẫn ấm lòng suốt cả năm trôi.
Xuân ngày ấy là chiều ba mươi
Mùi bánh chưng quện trong khói bếp
Cả nhà quây quần bên mâm nhỏ
Thời gian dường như cũng chậm trôi.
Là sáng mồng một, chân còn đất
Chạy khắp làng khoe áo mới tinh
Là ánh mắt cười thay câu chúc
Mộc mạc thôi mà ấm nghĩa tình.
Mùa Xuân ngày ấy
Ước mơ hiền như cánh diều bay
Chỉ mong lớn nhanh cho bằng bạn
Chưa hay đời lắm nỗi đổi thay.
Bây giờ xuân nằm trong lịch hẹn
Trong tin nhắn trả lời rất nhanh
Ngồi cạnh nhau mà lòng xa vắng
Mỗi người ôm một thế giới riêng.
Ta lớn rồi, xuân không còn đợi
Chạy miết theo cơm áo, gạo tiền
Chỉ mong một lần xuân quay lại
Để lòng thôi vướng bận ưu phiền.
Nếu có thể, xin xuân dừng bước
Cho ta thôi lướt vội cuộc đời
Ngồi bên nhau, không cần gì nữa
Chỉ Mùa Xuân Ngày Ấy… là thôi.
BÀI THƠ “MÙA XUÂN NGÀY ẤY!” - CHÚ ONG MẬT
“Mùa Xuân Ngày Ấy!” không chỉ là một bài thơ hoài niệm, mà còn là một khoảng lặng hiếm hoi giữa nhịp sống vội vàng của hiện tại. Bài thơ mở ra bằng nhịp điệu chậm rãi, như chính mùa xuân của tuổi thơ thế hệ 8x, 9x – nơi thời gian không bị đo bằng lịch hẹn hay thông báo, mà bằng những khoảnh khắc rất đỗi đời thường: đứng đợi hiên nhà, tiếng cười vang trong gió, một sân chung trước ngõ.
Điểm đặc biệt của bài thơ nằm ở cách tác giả đối lập hai thế giới: xuân xưa và xuân nay. Xuân ngày ấy hiện lên mộc mạc, giản dị nhưng đầy ắp yêu thương: mùi bánh chưng trong khói bếp, áo mới treo từ đầu tháng Chạp, phong bao đỏ tuy nhỏ mà ấm cả năm. Những hình ảnh ấy không cầu kỳ, nhưng lại chạm sâu vào ký ức của những ai từng đi qua một tuổi thơ chưa bị mạng xã hội chi phối.
Câu thơ “Thời gian dường như cũng chậm trôi” là một điểm nhấn tinh tế. Thời gian ở đây không còn là khái niệm vật lý, mà trở thành cảm xúc – khi con người sống trọn vẹn với nhau, thời gian tự khắc chậm lại. Đặc biệt, hai câu thơ “Là ánh mắt cười thay câu chúc / Mộc mạc thôi mà ấm nghĩa tình” đã thay cho những lời chúc khuôn mẫu, gợi ra sự chân thành rất “xuân”, rất người của ngày xưa.
Khi chuyển sang hiện tại, giọng thơ trầm xuống. Xuân bây giờ bị nén trong “lịch hẹn”, trong “tin nhắn trả lời rất nhanh”, nhưng paradox thay, lòng người lại xa nhau hơn. Hình ảnh “mỗi người ôm một thế giới riêng” phản ánh đúng thực trạng của xã hội hiện đại: kết nối nhiều hơn nhưng chạm vào nhau ít hơn.
Khổ thơ cuối không mang màu sắc bi lụy, mà là một lời ước rất người, rất thật: ước được xuân dừng lại, để con người thôi lướt vội cuộc đời, thôi bị cuốn theo cơm áo, gạo tiền, và được ngồi bên nhau – không cần gì thêm ngoài sự hiện diện. Câu kết “Chỉ Mùa Xuân Ngày Ấy… là thôi” khép lại bài thơ bằng một nỗi nhớ dịu dàng, lắng sâu, để lại dư âm lâu dài trong lòng người đọc.
Có thể nói, “Mùa Xuân Ngày Ấy!” là bài thơ dành cho những ai đã lớn, đã đi xa tuổi thơ, nhưng vẫn giữ trong tim một mùa xuân rất cũ – nơi ký ức còn xanh, tình người còn ấm, và thời gian từng biết chậm trôi.
Tuyển Tập Những Bài Thơ Hay Nhất Về Mùa Xuân.

Nhận xét
Đăng nhận xét