TRUYỆN CỔ TÍCH: CÂY ĐA CHÚ CUỘI
Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ ven sông, có một cậu bé mồ côi cha mẹ tên là Cuội. Từ nhỏ, Cuội sống một mình trong căn chòi lụp xụp bên rìa rừng, làm nghề hái củi, đào thuốc để kiếm sống qua ngày. Tuy nghèo khổ, nhưng Cuội lại thông minh, thật thà và có tấm lòng nhân hậu khiến ai gặp cũng mến thương.
Một ngày nọ, khi đang đi kiếm củi sâu trong rừng, Cuội tình cờ bắt gặp một cảnh tượng lạ lùng: một con hổ mẹ bị thương nặng, nằm thoi thóp bên ba chú hổ con đang run rẩy. Dẫu biết hổ là loài dữ, nhưng thấy cảnh tượng ấy, Cuội động lòng thương. Cậu lén đến gần, dùng lá thuốc trong túi đắp lên vết thương của hổ mẹ rồi nhanh chóng rút lui. Điều kỳ diệu là mấy ngày sau, vết thương của hổ lành hẳn, cả gia đình hổ không những không hại Cuội mà còn mang đến cho cậu một gốc cây lạ, trao bằng ánh mắt biết ơn.
Cuội đem gốc cây ấy về trồng trước nhà. Cây lớn rất nhanh, chỉ vài tuần sau đã thành một cây đa to lớn, tán lá xum xuê, gốc rễ cắm sâu vào lòng đất. Điều đặc biệt là: lá cây đa ấy có thể chữa lành mọi loại bệnh, thậm chí cứu người chết sống lại. Cuội vui mừng, ngày đêm chăm sóc cây như báu vật. Từ đó, ai có bệnh nặng, dù nguy kịch, chỉ cần Cuội hái lá cây đa sắc thuốc là khỏi. Tiếng lành đồn xa, người người tìm đến nhờ Cuội cứu giúp.
Tuy nhiên, Cuội luôn căn dặn mọi người một điều:
“Khi dùng lá cây để cứu người, tuyệt đối không được gian dối, không được nói dối hay làm điều ác. Cây đa rất linh thiêng, nếu nổi giận sẽ bay mất!”
Dù là người dân nghèo hay người giàu có, Cuội đều đối đãi như nhau, không lấy một đồng tiền công. Thế nhưng không phải ai cũng thật thà như Cuội mong muốn.
Một lần, có một phú ông trong làng – kẻ nổi tiếng keo kiệt và xảo trá – tìm đến nhờ Cuội cứu con gái mình đang hấp hối. Phú ông hứa: “Nếu con ta sống lại, ta sẽ gả nó cho cậu làm vợ!” Nghe vậy, Cuội đồng ý cứu. Cậu sắc thuốc từ lá đa cho cô gái uống, và quả nhiên cô tỉnh lại như chưa từng chết. Nhưng khi cô gái khỏe mạnh, phú ông lập tức nuốt lời, vừa cười khinh khi vừa đuổi Cuội ra khỏi nhà.
Cuội buồn lắm, nhưng cũng chỉ lặng lẽ quay về bên gốc đa. Cậu thầm nghĩ: “Chẳng sao cả… Mình chỉ cần cây đa và lòng mình yên là đủ.”
Không lâu sau, một người đàn ông lạ mặt dắt theo một con bò đến nhờ Cuội cứu, nói rằng con bò chỉ “bị ngất”. Nhưng thật ra, ông ta chính là kẻ trộm, vừa lén giết bò nhà hàng xóm. Cuội không biết, dùng lá cây cứu, và điều bất ngờ xảy ra: con bò sống dậy thật. Nhưng lúc đó, gốc cây bỗng rùng mình rung chuyển, lá rơi rào rào, rễ cây bắt đầu nhổ khỏi mặt đất.
Cuội hoảng hốt, nhận ra mình đã bị lừa khiến cây đa giận dữ. Cậu vội vàng chạy đến ôm lấy thân cây, cố giữ rễ lại. Nhưng không kịp – cây đa bay bổng lên trời, mang theo cả Cuội. Cậu chỉ kịp hét lên một câu vọng lại:
“Cây ơi, đừng bỏ Cuội! Cuội không cố ý mà…”
Từ đó, Cuội cùng cây đa trôi mãi lên cung trăng, nơi không có người thân, không có tiếng cười nói, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo và nỗi cô đơn thăm thẳm. Hằng đêm, Cuội ngồi dưới gốc đa, mắt dõi về nhân gian, nhớ ngôi nhà nhỏ bên sông, nhớ tiếng chim hót, tiếng người cười, nhớ mái ấm mà cậu đã đánh mất.
Dân gian kể rằng, vào mỗi đêm rằm tháng Tám, khi trăng tròn và sáng nhất, nếu nhìn lên mặt trăng, người ta có thể thấy bóng dáng một cậu bé áo nâu ngồi tựa gốc cây đa, mắt đăm đăm hướng về quê nhà. Hình ảnh đó chính là chú Cuội – người hiền lành năm xưa, người vì giữ lời hứa và tấm lòng trong sáng mà bị cuốn đi khỏi trần gian.
Bài học từ truyện “Cây Đa Chú Cuội”
Truyện “Cây đa chú Cuội” không chỉ là một câu chuyện cổ tích để kể trong những đêm trăng rằm, mà còn ẩn chứa nhiều bài học quý giá:
-
Giá trị của lòng nhân hậu, sự trung thực và nghĩa tình
-
Lời hứa cần được giữ gìn, dối trá sẽ mang hậu quả
-
Tấm lòng trong sáng sẽ luôn tỏa sáng, dù ở bất kỳ nơi đâu
Đó cũng là lý do vì sao, mỗi độ Trung Thu về, bên cạnh ánh trăng rằm và đèn lồng, người ta lại kể cho con trẻ nghe về chú Cuội – như một cách gieo mầm đạo đức, nhắc nhở về lòng ngay thẳng, thật thà và tình người trong cuộc sống.
“Ai lên cung trăng, đem Cuội trở về?Cho gốc đa về lại bờ quê,Cho ánh trăng không còn lạnh lẽo,Cho trẻ thơ thôi thầm thì nhớ Cuội giữa đêm thu…”
Truyện Cổ Tích Việt Nam.
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét